[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 44: Lần thứ ba Cố Quỳnh truy thê phạm sai lầm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 44: Lần thứ ba Cố Quỳnh truy thê phạm sai lầm

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Cố Quỳnh chật vật né tránh, túi đồ văng ra đáp trên tường rào phía sau lưng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy váy áo rải rác trên đất, nhuộm màu nước bẩn.

\”A Nhiên, mình…\” Cố Quỳnh nhìn viền mắt người đối diện ửng đỏ, biết nàng đã hiểu lầm.

Cố Quỳnh không cân nhắc về cảm nhận của Trần Kiết Nhiên, bắt gặp hình ảnh nàng nhìn bộ váy áo bên trong tủ kính vẻ mặt đầy hâm mộ, nhất định nàng rất thích bộ đồ này. Cô vẫn nhớ dáng vẻ Trần Kiết Nhiên hoảng hốt chạy đi, không dám ngẩng đầu.

Lúc đó, Cố Quỳnh rối loạn, cảm thấy đau lòng, ngoài ra không nghĩ được gì khác.

Thậm chí cô đến đây với tâm thái chờ mong, Trần Kiết Nhiên thấy món quà này vẻ mặt sẽ thế nào? Không chừng sẽ có một chút cảm động, dần dần tin tưởng, rằng Cố Quỳnh thực sự thật tâm?

Nhưng người trước mắt hoàn toàn trái ngược, biểu tình quật cường oan ức, trong mắt bi phẫn không nói nên lời, đôi môi mím chặt.

Cố Quỳnh biết, cô đã phạm sai lầm.

Thoáng nhìn Trần Kiết Nhiên có vẻ dễ bị ức hiếp, thực tế trái tim nàng mạnh mẽ hơn bất kì ai. Năm đó có nàng bên cạnh, đêm đêm thường nghe nàng thủ thỉ \”Không phải thứ của mình, không thể muốn\”, Cố Quỳnh nhớ lại, vì sao ngày ấy cô tặng hoa cho Trần Kiết Nhiên, là bởi vì nàng không nhận những thứ khác.

Hoa rồi sẽ héo tàn, cuối cùng thuộc về bùn đất, hơn nữa sau khi nhận cũng dùng để trưng bày trong phòng ăn, phòng khách, chung quy vẫn là của Cố Quỳnh. Vì thế nàng mới thoải mái tiếp nhận.

Năm đó Trần Kiết Nhiên toàn tâm toàn ý với cô, nhưng điểm tính cách này chưa từng thay đổi, nàng vừa có được Cố Quỳnh, vừa bảo vệ được lẽ sống của mình. Đáng tiếc xưa nay Cố Quỳnh không dụng tâm tìm hiểu về nàng, vênh vang đắc ý sử dụng chiêu trò mẹo vặt vô tâm, cho rằng như thế sẽ thành công thu phục nàng một lần nữa.

Cố Quỳnh đã quên, Trần Kiết Nhiên sớm không phải thiếu nữ mười tám ngây thơ.

19 tuổi nàng dốc sức dấn thân vào trường đời, lòng người dễ đổi là chuyện không xa lạ!

Cố Quỳnh và Trần Kiết Nhiên, một người đứng ngoài cửa, một người đứng trong nhà. Thị lực Cố Quỳnh rất tốt, có thể thấy rõ trong mắt đối phương ngập tràn hơi nước cùng với sương mù, đáy mắt ôm nỗi hận.

Hận thù không hề che giấu, nghiến răng trợn mắt, nhất thời Cố Quỳnh không thể chịu đựng.

Người trước mặt cô là Trần kiết Nhiên sao? Lúc trước nàng sẽ không nhìn cô như vậy, đáy mắt vĩnh viễn ấm nóng, nhiệt khí ồ ạt không vơi.

Cố Quỳnh khom lưng, nhặt váy áo và túi giấy lên, cô cúi thấp đầu, chăm chú nhìn túi giấy trong tay, tóc dài theo gió rải rác sau vai, dáng người thẳng tắp, xem ra tinh thần có vài tia sa sút.

Cố Quỳnh trầm thấp tự giễu, thành khẩn xin lỗi: \”A Nhiên, xin lỗi, mình không cố ý chọc giận cậu. Chỉ là…\”

\”Chỉ là mình tự cho bản thân thông minh, nghĩ rằng cậu sẽ vui khi nhận bộ váy áo này.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.