BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Nguyên lai Trần Kiết Nhiên không thuận tay trái, có điều kể từ sau vụ tai nạn xe cộ, cánh tay phải khí lực mỏng manh, chỉ có thể làm việc nhẹ nhàng tinh tế, còn lại đa phần đều sử dụng tay trái, cái tát kia giáng lên mặt Cố Quỳnh, mấy giây sau, mặt nữ nhân sưng đỏ một mảng, mà bàn tay trái rũ xuống cũng run lẩy bẩy.
Lòng bàn tay thô ráp đánh vào da thịt mềm mại, tựa như dùng giấy nhám ấn mạnh, tàn nhẫn chà sát. Một bên má lúc này đã tê rần, đầu lưỡi chống đỡ khoang miệng, mùi máu xộc lên mũi.
Nửa khuôn mặt mỹ lệ đỏ rát, hơi nước đảo quanh viền mắt, ngoại trừ Trần Kiết Nhiên, không ai dám đối xử với cô như vậy, cũng không ai nỡ lòng động thủ với cô.
Nếu lúc này là ở Cố gia, bàn tay kia đã sớm bị vệ sĩ ngăn lại, giữ chặt cổ tay không thể động đậy.
Thật ra, Cố Quỳnh hoàn toàn có khả năng né cái tát này, nhưng một giây trước khi di chuyển bước chân cô liền thay đổi chủ ý.
Cố Quỳnh muốn đánh cược, đánh cược Trần Kiết Nhiên không tuyệt tình với cô, đánh cược Trần Kiết Nhiên chỉ cứng rắn ngoài miệng, đánh cược cái tát đó sẽ không rơi xuống mặt mình.
Phương án thứ hai là cố tình để Trần Kiết Nhiên xuống tay, làm cho nàng áy náy, sau đó cho cô một cơ hội.
Hai dự đoán đều không xảy ra.
Phản ứng của Trần Kiết Nhiên nằm ngoài dự đoán, sau khi tát xong thật giống người thủ hạ còn đau hơn Cố Quỳnh, bàn tay vẫn không ngừng run, nàng nhìn cô chằm chặp, đáy mắt không chút áy náy hay yêu thương, ngược lại chỉ toàn oán hận.
Cố Quỳnh ý thức được bản thân đã quá lời, cô bắt đầu hoảng rồi: \”A Nhiên, mình…\”
Chưa nói xong, đã bị cặp mắt ngậm lấy lệ của Trần Kiết Nhiên ngăn chặn.
Đôi môi run rẩy, muốn nói lại không thể thốt nên lời, rốt cuộc nàng lên tiếng, ngăn ngắn vài chữ: \”Cô đi đi.\”
\”A Nhiên…\”
\”Tôi…\” Ngón tay Trần Kiết Nhiên co giật một hồi, nhẫn nhịn nghèn nghẹn nơi cổ họng, nói rõ từng câu từng chữ: \”Tôi, không muốn gặp lại cô.\”
Trần Kiết Nhiên không hiểu, nhiều năm như vậy, nàng dần sống lại, mỗi một ngày đều hạnh phúc hơn một chút, quãng thời gian tốt đẹp như thế, làm sao từ miệng Cố Quỳnh lại biến thành khốn cùng hạ đẳng?
Cố Quỳnh lấy tư cách gì mà cao cao tại thượng trước mặt nàng? Trần Kiết Nhiên tự mình đi đến ngày hôm nay, không xin Cố Quỳnh một đồng một hào, cuộc sống của nàng là nàng dựa vào hai bàn tay của mình nỗ lực làm ra, đổ không biết bao nhiêu mồ hôi, ăn không biết bao nhiêu đắng, mệt mỏi đến nỗi mỗi đêm về ngón tay cũng không còn sức để cử động, ngày mưa dầm cơ thể thấm ướt hôi thối. Tháng ngày gian nan đều là nàng cắn răng gắng gượng, nàng biết rõ, nàng muốn hài lòng, muốn lạc quan, muốn hướng về phía trước…
Những gì Trần Kiết Nhiên muốn rất đơn giản, thậm chí đơn giản hơn đa số những người bình thường, nàng muốn có gia đình, kể từ lúc gặp An An, liền trở thành sự thật, trước khi Cố Quỳnh xuất hiện, nàng rất hài lòng và cảm kích với cuộc sống hiện tại, cảm tạ ông trời thương xót dẫn đường chỉ lối.