[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 40: Một tấm chân tình ném cho chó ăn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 40: Một tấm chân tình ném cho chó ăn

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Cố Quỳnh cúi đầu nhìn người con gái ngồi xổm dưới chân mình.

Nàng chôn đầu thật sâu, gần như vùi vào bên trong gáy, chỉ có thể nhìn thấy mồ hôi ướt đẫm, từng sợi tóc tùy tiện trát ở sau gáy, mồ hôi hột ngưng đọng nơi thái dương, ánh đèn vàng mịt mờ phản chiếu mấy chữ màu huỳnh quang trên bộ đồ đồng phục \”Hoàn hảo\”, hai chữ lớn kéo dài đến tay áo, ống tay vấy mỡ đen sì, bàn tay kia cũng cùng một màu đen, đầu ngón tay thô to, nhăn nheo cẩu thả tựa vỏ cây.

Năm nay nàng chỉ hơn 20 tuổi.

Mọi người sẽ hình dung về đôi bàn tay của cô gái trẻ ngoài hai mươi như thế nào đây?

Như tơ như lụa, làn da mịn màng, ngó sen tiết tự thủy tinh.

Đôi bàn tay của thiếu nữ đôi mươi duyên dáng trong tưởng tượng, khiến người ta không tiếc lời cảm thán, lại không có lấy một điểm chung với đôi bàn tay trước mặt.

Đó là bàn tay thô ráp xấu xí nhất mà Cố Quỳnh từng thấy, trên mu bàn tay đan xen từng đường tĩnh mạch.

Bàn tay khó coi vươn ra nhặt cái bình nhôm méo mó bên chân cô, lúc thu trở lại, toàn bộ cổ tay nhè nhẹ run rẩy.

Cố Quỳnh nhìn đèn đường chiếu vào bàn tay này, tự mình nắm chặt mấy ngón tay trắng nõn xinh đẹp, một bước cũng không dám động.

Cô sợ, sợ phải đối mặt với một Trần Kiết Nhiên như vậy.

5 năm qua Cố Quỳnh từng nghĩ vô số lần, rằng cô có thể gặp lại Trần Kiết Nhiên hay không, rằng cảnh tượng lúc đó sẽ như thế nào?

Hoàn cảnh lúc này không một chút tương đồng với tưởng tượng của cô.

Cố Quỳnh đã nghĩ rất tốt đẹp, cô để lại cho Trần Kiết Nhiên đủ tiền, còn cẩn thận cân nhắc bối cảnh gia đình nàng — mẹ của Trần Kiết Nhiên tính cách xấu đến cực điểm, chí ít ba Trần đối với nàng còn có mấy phần chân tâm, trong lúc Trần Kiết Nhiên nằm viện từng đến thăm nàng nhiều lần. Cố Quỳnh giao tiền cho hắn, hắn nhất định sẽ tìm lí do để nàng tiếp nhận, sau đó tiến hành giải phẫu, lên đại học, nhân sinh bị hủy diệt một lần nữa nối liền, tất cả vẫn như bình thường.

Như vậy Cố Quỳnh sẽ gặp nàng trong tình huống nào đây?

Đương nhiên là ở trong trường học.

Hoặc Trần Kiết Nhiên vẫn còn là sinh viên, cũng có thể nàng đã trở thành lão sư. Vào một ngày nắng đẹp, Cố Quỳnh sẽ tự mình tìm đến trường học nơi nàng công tác, chủ động điều tra lịch dạy, đến sớm một bước, nhìn nàng đứng trên bục giảng, trên người phủ thêm một đạo hào quang ôn nhu, nâng sách giáo khoa trong tay, nàng đọc một câu, đám trẻ non nớt đồng âm đọc theo một câu. Cố Quỳnh sẽ đứng nép sau cánh cửa sổ, yên lặng nghe nàng ngâm thơ cổ. Thời điểm chuông tan học vang lên, nàng ôm sách vở rời khỏi lớp, bởi vì cấp tốc chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, nên n không chú ý mà va vào ngực Cố Quỳnh, Cố Quỳnh sẽ ôm lấy eo nàng, trải ngửa về sau, sau đó dùng sức hướng nàng về phía trước, ôm người vào trong ngực, nàng sẽ ngẩng đầu kinh ngạc, mở to hai mắt, nói: \”Sao cậu lại ở đây?\”

Cố Quỳnh cười, đắc ý săn sóc, thay nàng vén vài sợi tóc rối trên trán, ôn nhu đáp lời: \”Mình quay về là bởi vì muốn một lần nữa ở bên cạnh cậu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.