BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
\”Mẹ, đài khí tượng báo hôm nay trời có mưa rào sấm chớp, vừa nãy con chuẩn bị áo mưa cho mẹ rồi, nếu trời đổ mưa, mẹ nhớ mặc vào, hiện tại mặc dù là tháng 8, nhưng dầm mưa cũng không phải chuyện có thể xem nhẹ.\”
4 giờ sáng, Trần Kiết Nhiên đánh răng rửa mặt, Trần An An đứng cạnh bàn thay nàng chuẩn bị đồ dùng cần thiết, vừa sửa sang vừa căn dặn.
Ngày đó Trần Kiết Nhiên vừa nhặt nàng về, Trần An An chỉ mới 5 tuổi, thân thể gầy gò, nhỏ như hạt đậu, bây giờ nàng đã 10 tuổi, nhưng chỉ lớn bằng đứa trẻ 7, 8 tuổi, mái tóc được cắt ngắn, có điều dù là ai nhìn vào liền biết nàng không phải bé trai.
Nhìn Trần An An thực sự quá đáng yêu, hai mắt to tròn, tròng mắt đen láy, lông mi cong dài, cộng thêm khuôn mặt nhỏ phúng phính và cánh môi hồng phấn, thực sự là một tiểu cô nương thanh tú.
Chính vì vậy, nàng càng lớn Trần Kiết Nhiên càng không yên lòng, mỗi ngày trước khi ra ngoài luôn dặn nàng khoá kín cửa, ngoại trừ mẹ thì không được mở cửa cho bất kì ai.
Lòng người hiểm ác, xã hội này có biết bao nhiêu kẻ biến thái, mấy năm qua Trần Kiết Nhiên và Trần An An dựa vào nhau mà sống, nếu như Trần An An xảy ra chuyện ngoài ý muốn, e sợ Trần Kiết Nhiên sẽ không sống nổi.
\”Mẹ, con biết rồi, con đã lớn đâu phải hài tử 4 tuổi.\” Trần An An cười, đem cái túi treo lên vai trái Trần Kiết Nhiên: \”Mẹ an tâm, đừng làm quá sức, mấy ngày nay trở trời, tay phải của mẹ cả đêm đau nhức, con nói mẹ đi bệnh viện mẹ cũng không chịu, suốt ngày dặn dò con, mẹ mới thật giống trẻ con\”
Trần Kiết Nhiên đáp lời: \”Lại không phải chuyện gì nghiêm trọng, chẳng phải bác sĩ đã nói đây là di chứng, không thể trị tận gốc, chỉ có thể sống cùng với nó hay sao.\”
Nàng nhìn Trần An An, đột nhiên hoảng hốt, thời gian trôi qua thật nhanh, thoắt một cái đã 5 năm. Ngày mới đến Lâm Uyên, nàng chỉ là một thiếu nữ 19 tuổi, không nơi nương tựa, may mắn gặp được người tốt, sau đó thuận theo duyên số, nàng nhận nuôi An An, có bé con bên cạnh nàng mới có thể từng bước từng bước thoát khỏi bóng tối.
Tuy cuộc sống lúc này vẫn nghèo khó cơ cực, nhưng nàng rất vui vẻ. An An là niềm an ủi lớn nhất trong cuộc sống cô độc, hiện tại điều nàng lo lắng nhất chính là việc Trần An An được đến trường.
Vì chuyện này mà Trần Kiết Nhiên đã chạy vài chuyến, lí lịch của An An phức tạp, cho nên không dễ cấp được hộ khẩu, mỗi một bộ ngành đều không muốn tiếp củ khoai nóng bỏng tay này, chỉ sợ vạn nhất sơ hở đổ lên đầu mình, vì vậy đá qua đá lại suốt 5 năm, Trần An An 10 tuổi vẫn chưa có hộ khẩu, không thể học tiểu học, Trần Kiết Nhiên chỉ có thể tự mình dạy nàng.
Nhưng dù sao Trần Kiết Nhiên cũng không phải lão sư chuyên nghiệp, trình độ tri thức đều có hạn, ngày xưa thành tích học tập của nàng không quá tốt, An An thiên tư thông minh, học rất nhanh, hiện tại đã học xong sách giáo khoa tiểu học, bắt đầu học sang nội dung sơ trung.
Tiểu học Trần Kiết Nhiên còn có thể miễn cưỡng ứng phó, nhưng càng về sau, lý, hoá nàng không thể kham nổi, vốn dĩ Trần Kiết Nhiên học ban xã hội là bởi vì muốn tránh né toán học, vật lý, càng không dám nghĩ đến việc dạy An An.