[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 38: Ta đã có nhà – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 38: Ta đã có nhà

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Sau giao thừa mấy ngày chính là lễ tình nhân, đường phố náo nhiệt, các cặp trai gái cùng nhau trải qua một ngày lãng mạn thuộc về bọn họ.

Trần Kiết Nhiên đi khắp hang cùng ngõ hẻm quét tước, ngẫu nhiên gặp mấy đôi tình nhân ân ân ái ái, nữ sinh ôm cánh tay nam sinh, hận không thể đu lên người hắn. Nàng đi ngang qua nghe thấy nữ sinh cười duyên, tám phần mười là nam sinh đang trêu chọc gì đó.

\”Bảo bối, xem phim xong muốn ăn cái gì?\”

Tay Trần Kiết Nhiên run lên, cây chổi rơm rớt xuống đất, lăn vài vòng, cuối cùng dừng bên chân nữ sinh.

\”Cô làm cái gì vậy? Không thấy có người ở đây sao?\” Nam sinh tức giận bước nhanh tới trước mặt nàng: \”Cô tên gì? Làm việc ở đơn vị nào? Tôi sẽ đích thân gọi điện khiển trách!\”

\”Xin lỗi xin lỗi…\” Trần Kiết Nhiên luống cuống nhặt chổi lên, không ngừng xin lỗi, cúi người khúm núm.

Nữ sinh kéo tay người yêu: \”Đừng tính toán, người ta cũng không dễ dàng, em không sao, đi thôi, phim sắp chiếu rồi.\”

Nam sinh hùng hùng hổ hổ bị nữ sinh đẩy đi, nữ sinh quay đầu lại cười với Trần Kiết Nhiên rồi nháy mắt một cái.

Viền mắt chua chua, Trần Kiết Nhiên cúi đầu tiếp tục quét rác, nàng cố đè nén tâm tình.

Hai từ bảo bối giống như cái gai trong lòng, vô tình nghe được chữ này, lòng nàng lập tức chua xót.

Đây là di chứng mà Cố Quỳnh để lại, nó còn nghiêm trọng hơn bệnh phong thấp ở cánh tay phải, đau đớn hơn cả vết sẹo trên mặt.

Suốt đêm hôm đó, nàng bắt gặp thêm vài cặp tình nhân, chung quanh người người ân ân ái ái, nước mắt không nhịn được nữa mà rơi xuống. Nàng trốn sau xe rác dùng sức nhéo mu bàn tay một cái.

Hai mắt ửng đỏ, cố gắng bình phục trái tim cuồng loạn.

Đúng vào lúc chuẩn bị đẩy xe rác cuối cùng, nàng cảm thấy ở đằng xa, bên trong góc tối, có đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.

Trần Kiết Nhiên nghi hoặc, có lẽ đã gặp phải người xấu, lại nhớ khuôn mặt lúc này của mình, liền cảm thấy thoải mái hơn nhiều, người xấu làm sao có thể hứng thú với nàng.

Nàng muốn biết kẻ kia là ai, Trần Kiết Nhiên giơ chổi rơm lên quát lớn: \”Mau ra đây, nếu không tôi báo cảnh sát!\”

Bóng đen trong góc tối nghe hai chữ cảnh sát lập tức phóng ra ngoài, có điều khi Trần Kiết Nhiên đi tới chỉ còn một mảng trống không.

Cái bóng kia rất nhỏ, khu này quán cơm san sát nên có rất nhiều mèo hoang, chó hoang, mỗi tối chúng đều tụ tập lại đây để lấp cái bụng đói. Trần Kiết Nhiên cho rằng cái bóng là một trong số chúng, nên xoay người quay về.

Nàng tẩy sạch một thân dơ bẩn, trải cơ thể lên giường, lập tức chìm vào giấc ngủ. Một ngày làm việc mười lăm, mười sáu tiếng, về đến nhà, nàng gần như kiệt sức, chính vì vậy nàng mới có thể yên tâm ngủ ngon, không cần nghĩ đến người con gái kia.

Lúc trước nàng chỉ có một mình, lại có thể ung dung chịu được nhàm chán, hiện tại cũng một mình, vậy mà khi đối mặt với bốn bức tường, trong đầu luôn văng vẳng giọng nói, lúc thì cười cười, lúc thì nói: \”Kiết Nhiên, cậu thật sự là bảo bối.\” Hoặc sẽ nói: \”Từ nay về sau mình sẽ đối tốt với cậu.\” Đảo mắt lại biến thành: \”Ai sẽ thích loại người như cô?\” Sau đó là từng tràng cười nhạo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.