[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 30: Âm thanh tương lai bị xé nát – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 30: Âm thanh tương lai bị xé nát

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Buổi tối hôm đó, Trần Tử Oánh tự mình gọi cho Cố Quỳnh, nói là nàng thay đổi chủ ý, muốn cùng cô xuất ngoại, hỏi cô có nguyện ý hay không?

Ngữ khí không còn dáng vẻ cương liệt trước đó, Trần Tử Oánh đã tự tay vạch áo cho người xem lưng, chính vì vậy chỉ có thể thấp giọng dò hỏi.

Nàng dự đoán Cố Quỳnh sẽ không dễ dàng thoả hiệp, vừa là đồng học, vừa là bạn tình? Nàng cắn răng gọi một cuộc, trong lòng thầm nghĩ \”Được ăn cả ngã về không\”, chuẩn bị tâm lý đón nhận nhục nhã và lúng túng.

Nhưng nằm ngoài dự đoán, Cố Quỳnh rất bình thản.

Không châm chọc, không bỏ đá xuống giếng, không hề đề cập tới cái giá phải trả, lặng thing nghe Trần Tử Oánh giải thích, trả về hai chữ: \” Được rồi.\”

Phản ứng này khiến Trần Tử Oánh sinh nghi, cho rằng phía sau còn ẩn giấu thủ đoạn khó lường.

Không có.

Cố Quỳnh không nhiều lời, nói xong hai chữ kia, đợi mười phút không thấy Trần Tử Oánh nhúc nhích, lại nói: \”Nếu không còn chuyện gì, mình cúp máy trước.\”

Giọng nói mang theo kiên định, không còn ngữ khí kiêu ngạo, dương dương tự đắc.

Trần Tử Oánh lúng túng hô to: \”Chờ đã!\”

Cố Quỳnh gần như đã gập điện thoại, lại phát giác âm thanh truyền ra từ ống nghe, dừng lại, đặt di động lên tai một lần nữa: \”Còn việc gì sao?\”

\”Học phí…Tôi sẽ kiếm tiền trả cho cô…\”

Trần Tử Oánh chột dạ.

Nếu Cố Quỳnh có ý đồ, nàng có thể thản nhiên đổi lấy sự giúp đỡ, nhưng bây giờ, cô vô duyên vô cớ muốn giúp nàng xuất ngoại, mà không đưa ra bất kì điều kiện gì, nàng luôn cảm thấy phía sau còn có âm mưu, không bằng ngay bây giờ nói cho rõ ràng.

Trường đại học đó, Trần Tử Oánh từng xem qua, học phí một năm xấp xỉ 30 vạn, trước đây Cố Quỳnh vì muốn được lợi nên mới gật đầu đồng ý, còn bây giờ là vì cái gì?

Nàng không thể không đề phòng.

Người ở đầu dây bên kia cười nhẹ: \”Tùy cậu.\”

Cố Quỳnh đưa tay sờ sờ sợi dây chuyền trên cổ, Trần Kiết Nhiên chưa kịp trao cho cô, cô chỉ có thể tự mình nhận lấy.

Từ khi lấy sợi dây chuyền này khỏi hộp trang sức đẫm máu, đối với những thứ trước đây có sức hấp dẫn — thí dụ như Trần Tử Oánh, thí dụ như mỹ nữ diễm lệ, trong khoảnh khắc đó, mọi thứ đều trở nên vô vị, không còn nửa điểm hứng thú. Mà viên đá màu trắng này đột nhiên hoá thành vô giá.

Xưa nay, bất kể kim sa ngọc ngà dù quý hiếm đến đâu đi nữa,chỉ cần Cố Quỳnh muốn, liền có thể dễ dàng đoạt được. Mà mặt đá này, nào có gì hiếm lạ.

Cố Quỳnh điều tra làm rõ, Trần Kiết Nhiên vì nó mà lui tới cửa hàng trang sức tổng cộng 3 chuyến, sợi giây chuyền có giá là 1249 tệ, nhưng Trần Kiết Nhiên chỉ có 1238 tệ, ngày hôm đó, nàng đứng ngoài tủ kính, ngắm nghía hạt châu nửa ngày, cuối cùng đỏ mặt ngượng ngùng, hỏi người bán có thể giảm giá một chút hay không.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.