BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Tử Oánh không ngờ Cố Quỳnh không màng mặt mũi trực tiếp ôm nàng, mãi đến khi hoàn toàn bị bao vây mới thất kinh đẩy ra, chậm mấy giây, vừa vặn khiến nữ sinh khuất sau cổ thụ nhìn thấy, bóng người quen thuộc rời đi thật nhanh.
\”Cô có ý gì?\” Trần Tử Oánh lùi lại, kéo dài khoảng cách an toàn là 1m, híp híp mắt, cảnh giác nhìn người đối diện.
Cố Quỳnh bị mỹ nhân xa lánh, không hề giận dữ, ôm ngực cười nhẹ như mây gió: \”Câu này mình hỏi cậu thì đúng hơn? Mình đã chia tay với chị cậu, thủ tục du học gần như đã làm xong, có phải đã đến lúc cậu nên thực hiện lời hứa, trả tiền cọc cho mình?\”
\”Chị tôi vẫn chưa quên cô, cô gấp cái gì?\” Trần Tử Oánh hung tợn: \”Còn nữa, chuyện du học tôi còn chưa nhận được phúc lợi, đợi đến ngày tôi đặt chân lên máy bay hẵng nói.\”
Cố Quỳnh cũng không vội, khẽ mỉm cười, nhìn nàng xoay người rời đi, hô lớn: \”Trần Tử Oánh, cậu không thể nói mà không giữ lời a.\”
Bước chân hơi khựng, Trần Tử Oánh không quay đầu tiếp tục đi.
Cố Quỳnh nhìn bóng lưng yểu điệu, nóng lòng muốn thử.
Thật ra Cố Quỳnh chưa bao giờ lo lắng việc Trần Tử Oánh đổi ý, bởi vì cô có thể nhìn thấy rõ ràng dã tâm và dục vọng trong mắt nàng. Người có dục vọng là người dễ khống chế, chỉ cần biết nàng muốn cái gì, thảnh thơi dùng nó làm quân át chủ bài là được, con lừa nếu muốn ăn cà rốt thì chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời chủ nhân.
Ngược lại, khó khống chế chính là Trần Kiết Nhiên, vô dục vô cầu, chung sống một khoảng thời gian, lại khiến người nắm chuôi sản sinh áp lực to lớn trong lòng.
Nhớ tới Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh có chút thất thần. Kể từ đêm hôm đó, cô không còn biết một chút tin tức gì về nàng, nàng đang ở đâu? Còn làm thêm hay không? Nghe nói kết quả thi đại học không tệ, đến hôm nay có lẽ cũng đã điền xong đơn chuyên nghành, chẳng biết nàng có đăng ký vào Lâm Sư không? Mấy ngày nay, Cố Quỳnh thường xuyên nghĩ về Trần Kiết Nhiên.
Khi bên nhau thì không trân trọng, Trần Kiết Nhiên đi rồi, Cố Quỳnh ở một mình trong căn nhà lớn, ngày ăn không ngon, đêm ngủ không yên. Cố Quỳnh từng nhiều lần muốn tìm Trần Kiết Nhiên, ngẫm lại, vẫn là nên quên đi, quay đầu nhìn về hướng khác.
Trần Kiết Nhiên…Quá đáng thương, nếu cô đã tự mình cắt đứt, thì không nên tiếp tục dây dưa làm khổ nàng.
Hôm đó, sau khi nói lời chia tay, Cố Quỳnh đến nhà Diêu Dao ở lại vài ngày, chỉ khi chắc chắn Trần Kiết Nhiên đã rời đi rồi, cô mới về nhà.
Cố Quỳnh không dám đối mặt với Trần Kiết Nhiên.
Trong nhà, mùi vị của Trần Kiết Nhiên đã tiêu tan sạch sẽ, thật giống như xưa nay người này chưa từng tồn tại ở đây. Tấm thẻ ngân hàng không chút hao tổn đặt ngay ngắn trên bàn, nàng luôn như thế, không nhận thứ không thuộc về mình.
Cố Quỳnh cầm tấm thẻ lên, nhìn đến ngây ngốc, trong lòng thoáng đau, cảm giác này thật không dễ chịu, cứ hễ nhớ đến cái tên Trần Kiết Nhiên tâm liền đau.