[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 26: Tôi không thích cô – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 26: Tôi không thích cô

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên biến thành một pho tượng đá, nụ cười trên mặt chưa kịp tiêu tán đã bị lời nói của Cố Quỳnh đánh thành dị dạng, nàng nhếch miệng, trong mắt sợ hãi vạn phần, nhìn vừa buồn cười vừa đáng thương. Tay nàng vẫn còn treo trên cổ Cố Quỳnh, giờ khắc này không dám dùng sức, trái tim tựa hồ đã ngừng đập, huyết mạch cũng ngừng lưu chuyển, thân thể lạnh lẽo, người sát người nhưng không lan toả được một phần ấm áp.

\”Cậu…Cậu nói…Cậu nói gì?\” Trần Kiết Nhiên ngơ ngác lùi ra xa, cơ thể như lá khô lảo đảo trong gió, vai run rẩy, ngổn ngang vài bước chân, cho đến khi đụng phải bàn trà mới dần ổn định thân hình, sắc mặt trắng xám đáng sợ, môi xanh lên, không thể nói xong một câu hoàn chỉnh.

Cố Quỳnh mới nói cái gì? Có phải nàng vừa nghe được hai chữ \”Chia tay\”? Cố Quỳnh, cậu ấy… Cậu ấy không cần mình nữa sao?

Trần Kiết Nhiên dùng sức tóm chặt ngực, nàng không thở nổi, tự mình an ủi nỉ non, sẽ không sẽ không, Cố Quỳnh sẽ không như vậy, cậu ấy không phải loại người này! Là…Là Cố Quỳnh tự mình nói, nói…Nói thích nàng! Cậu ấy làm sao có thể không cần nàng?

Cậu ấy…

Ngày đó, cô ghé vào tai nàng, ánh mắt thật tâm, nói yêu thích nàng, muốn đối tốt với nàng.

Là nàng nghe lầm, nhất định là nàng nghe lầm!

Con ngươi đen kịt ảm đạm đột nhiên sáng lên, Trần Kiết Nhiên nhìn Cố Quỳnh, chỉ ước ao nhận được một lời phủ định, cười cười nói nàng là đồ ngốc, ha ha, lại bị lừa rồi!

Cố Quỳnh thích gọi nàng là đồ ngốc, cũng rất thích trêu ghẹo nàng.

Chuyện này, nhất định là cậu ấy đang đùa, đúng vậy, nhất định…

Cố Quỳnh không dám nhìn vào mắt nàng, vẫn đứng tại chỗ, bàn tay giấu sau lưng nắm chặt, bày ra vẻ mặt bình tĩnh như thường, lặp lại một lần: \” Trần Kiết Nhiên, chúng ta chia tay đi.\”

Cố Quỳnh sợ nàng hiểu sai ý, còn đặc biệt giải thích một câu: \”Mình không muốn ở bên cạnh cậu.\”

Hai mắt tối sầm, Trần Kiết Nhiên như bị sét đánh.

Hai chân run cầm cập, thân thể quá sức chịu đựng, chỉ có thể đưa tay chống đỡ tường mới miễn cưỡng duy trì trạng thái. Nhìn kỹ đầu ngón tay, mới phát hiện còn trắng hơn vách tường ba phần!

\”Tại…\” Tâm nàng cũng đang run rẩy, hô hấp khó khăn, váng đầu hoa mắt, môi run lên, không thể nói một câu hoàn chỉnh.

Trần Kiết Nhiên dùng sức bấm lòng bàn tay của chính mình, móng tay đã cắt trọc lóc nhưng vẫn xuyên vào da thịt, rỉ máu: \”Tại sao?\”

Nàng không hiểu, đánh chết cũng không nghĩ ra, chẳng phải các nàng vẫn rất tốt sao? Không phải quang minh chính đại mơ về tương lai sao? Hai người còn nói về chuyện con cái? Vì sao…Vì sao lại như vậy?

Không phải, nhất định Cố Quỳnh có điều khó xử! Không muốn liên lụy đến nàng, vì lẽ đó mới tìm lí do đẩy nàng ra xa!

Trần Kiết Nhiên nắm lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, chạy tới kéo tay Cố Quỳnh, ánh mắt khẩn cầu mang theo điểm hy vọng duy nhất: \”Cố Quỳnh, cậu có chuyện khó xử phải không? Cậu nói cho mình nghe! Cậu nói với mình đi có được không? Mình…Mình biết mình ngốc, cũng không có bản lĩnh gì, không thể giúp cậu, nhưng mà…Nhưng mà chí ít mình có thể nghe cậu nói, bên cạnh cậu, không để cậu gánh vác một mình…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.