[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 25: Thi đậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 25: Thi đậu

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Tháng 6, Trần Kiết Nhiên chìm đắm trong một loại hạnh phúc mông lung.

Mỗi sáng thức dậy đón ánh nắng sớm, cùng tiếng chim hót vang ngoài khung cửa sổ, vừa mở mắt ra sẽ nhìn thấy người nàng yêu nhất. Công việc làm thêm suôn sẻ, nhiều năm đèn sách học thuộc lòng phát huy tác dụng, nàng nắm rõ quyển thực đơn trong lòng bàn tay, bình thường chịu thiệt một chút cũng không hề gì, đồng sự nhờ vả việc này việc kia, nàng đều cười hì hì đáp ứng, bởi vậy mối quan hệ với các nhân viên rất tốt, có món hời đều dành cho nàng một phần.

Mồng 5 hàng tháng là ngày phát lương, dù Trần Kiết Nhiên mới làmk nửa tháng nhưng cũng được nhận, nàng tự nhẩm, phỏng chừng hơn 1000 tệ.

Hơn một ngàn a! Từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng chạm qua khoản tiền lớn như vậy, Trần Kiết Nhiên nghĩ kỹ, nàng muốn mua quà tặng Cố Quỳnh.

Mua cái gì đây? Nàng khổ não rất lâu. Cố Quỳnh không thiếu thứ gì, nhưng Trần Kiết Nhiên vẫn muốn tặng nàng một món quà ý nghĩa, đây là số tiền đầu tiên trong đời nàng tự mình làm ra, Trần Kiết Nhiên muốn dùng nó cho người mình yêu nhất, một thứ có thể tồn tại thật lâu. Đợi đến khi các nàng đều bước vào tuổi xế chiều, tay trong tay ngồi trên xích đu tắm nắng, còn có thể lấy ra ngắm nghía, ôn kỷ niệm xưa.

Đến lúc đó, không biết Cố Quỳnh sẽ thế nào? Nói không chừng tóc đã bạc trắng, da mặt lỏng lẻo, nếp nhăn khắc sâu nơi khoé mắt, nhưng ắt hẳn vẫn rất ưa nhìn, đầu đầy chỉ bạc đoan trang búi cao, toàn thân toả ra khí chất ung dung quý phái của người từng trải, nắm lấy đồ vật nhẹ nhàng đặt vào tay Trần Kiết Nhiên, các nàng nhìn nhau hồi tưởng về những tháng ngày tuổi trẻ, những khó khăn trong cuộc sống, một chặng đường dài đi đến mộ tịch chi niên.

Đến khi ấy, Cố Quỳnh có còn kéo tay nàng, mơ hồ gọi nàng một tiếng bảo bảo, thấp giọng nói: \”Đời này có thể sống bên cậu tới già thực sự quá hạnh phúc\”.

Trần Kiết Nhiên xoắn xuýt bàn tay, thả trôi bản thân vào mơ tưởng tương lai xa xôi, tiền lương chưa tới tay, đã nghĩ đến viễn cảnh Cố Quỳnh đeo cặp kính lão ngồi phơi nắng. Nàng chính là người như vậy, thích suy nghĩ lung tung, nghĩ đến rõ ràng đầu đuôi ngọn nguồn, ngày còn là học sinh tiểu học đã vạch kế hoạch lớn lên trở thành lão sư, lý tưởng này đến nay chưa từng dao động, lúc này mới bên cạnh Cố Quỳnh mấy ngày, cũng đã bắt đầu tưởng tượng khung cảnh hai người bên nhau khi về già.

Tuổi già còn quá xa, mà ngày nhận lương quả thực rất gần, Trần Kiết Nhiên khổ não một tuần, nghĩ đến đau đầu nhức óc, vẫn chưa biết phải mua cái gì.

Ngày mai là ngày nàng được nghỉ, dự định buổi trưa làm một bàn thức ăn ngon, vốn tưởng rằng sẽ khiến Cố Quỳnh vui vẻ, nào ngờ đúng lúc khẩu vị của cô không tốt.

Từ sau lễ tạ sư, mấy ngày liên tiếp Cố Quỳnh tâm sự trùng trùng, Trần Kiết Nhiên lo lắng, hỏi mấy lần có phải xảy ra chuyện gì hay không, Cố Quỳnh lắc đầu phủ nhận, cười ha hả lái qua việc khác, nàng biết cô không muốn nhiều lời, cũng không hỏi thêm, sợ làm phiền Cố Quỳnh.

Hơn nữa…

Trần Kiết Nhiên siết chặt lòng bàn tay, buồn buồn nghĩ, hai người đã rất lâu không làm \”Chuyện đó\”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.