BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Bên trong phòng ăn đều là đồng học và lão sư trong ba năm qua, mọi người cụng chén cạn ly vô cùng thân mật, Trần Kiết Nhiên học xuyên suốt ba năm nhưng không có một người bạn, chỉ lặng im ngồi trong góc bên cạnh Cố Quỳnh, vùi đầu dùng bữa, nếm được món ngon, không quên gắp cho người kia một miếng, nhỏ giọng: \”Món này ngon, cậu thử đi.\”
Lớp trưởng ngồi đối diện, bắt được khoảnh khắc, nhìn các nàng trêu ghẹo: \”Trần Kiết Nhiên, ngày còn đi học cậu cứ như người hầu của Cố Quỳnh, tại sao bây giờ lại giống tiểu tức phụ vậy a? Vâng lời răm rắp đi theo cũng thôi đi, ngay cả dùng bữa cũng chăm sóc tỉ mỉ? Quan hệ giữa hai người thật tốt a, thế nào, không phải cậu thực sự là tiểu tức phụ đấy chứ?\”
Trần Kiết Nhiên tự ngẫm cảm giác tồn tại của nàng rất thấp, cho rằng sẽ không ai để ý đến mình, nào ngờ lớp trưởng một lời đâm thủng, nhất thời thu hút sự chú ý của tất cả lão sư và đồng học xung quanh. Trần Kiết Nhiên hoảng hồn, miếng thịt vẫn còn gắp trên đũa, vốn định thả vào chén Cố Quỳnh, giờ phút này thả xuống cũng không phải, thu hồi cũng chẳng xong, mặt ửng đỏ, tay khẽ run.
Đang lúc lúng túng, Cố Quỳnh cười nhạt, cầm đũa lên, đoạt miếng thịt khỏi đũa Trần Kiết Nhiên, rồi bỏ vào chén mình, hững hờ quét mắt bốn phía, mấy ánh nhìn tò mò lập tức thu về.
Cố Quỳnh cho thịt vào miệng chậm rãi nhai mấy lần, nuốt xuống, ưu nhã dùng khăn giấy lau miệng, bất thình lình hướng về vị lớp trưởng tràn đầy phấn khởi đón xem cuộc vui: \”Cậu đúng là nhiều chuyện, một bàn ăn cũng không ngăn được miệng cậu.\”
Lớp trưởng sớm có phòng bị, cười hì hì: \”Mình đâu nói oan cho cậu, Trần Kiết Nhiên hiền lành dịu dàng, hết gắp rau lại tới thịt, trước khi ăn còn cẩn thận lau khô chén đũa giúp cậu, không phải thật tâm chăm sóc, nào có ai làm đến mức này a, Lưu Hạo Nhiên, cậu có thể đối với mình như vậy không?\”
Lưu Hạo Nhiên bị chỉ đích danh, cao giọng cười nhạo: \”Muốn vậy thì chúng ta yêu nhau đi!\” Hết thảy mọi người được một trận cười vang.
Lớp trưởng không chịu buông tha: \”Thấy không, thực tế cho thấy nếu cậu và Trần Kiết Nhiên không có quan hệ gì! Chẳng lẽ cậu và cậu ấy là chị em thất lạc bao năm?\”
Trần Kiết Nhiên bị mấy lời vừa rồi làm cho đỏ mặt tía tai, không dám ngẩng đầu, Cố Quỳnh lười biếng dựa tay vào lưng ghế, nhìn Trần Tử Oánh bĩu môi: \”Em gái ruột của cậu ấy ở đây còn đến lượt mình sao?\” Dứt lời lại kéo khoé miệng: \”Cậu ấy là tiểu tức phụ của mình thì sao? Liên quan gì đến các cậu?\”
Từ trước đến nay người khác nghĩ gì về mình không phải chuyện Cố Quỳnh quan tâm, đối với cô, chỉ cần bản thân thoải mái là được. Trần Kiết Nhiên che che giấu giấu, Cố Quỳnh càng muốn nói cho những người này biết, không sai, mình chính là thích con gái, và người đó là Trần Kiết Nhiên, làm sao? Ngứa mắt muốn đánh người a?
Trần Kiết Nhiên kinh ngạc ngẩng đầu, ánh nhìn phóng ra vài tia kinh ngạc lẫn sùng bái.
Nàng chưa từng nghĩ Cố Quỳnh sẽ thản nhiên thừa nhận như vậy.
Trần Kiết Nhiên chưa từng nói với Cố Quỳnh, nàng rất tự ti, rằng cô quá tốt, bất luận tướng mạo, xuất thân, đối nhân xử thế…