BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Editor: Chương 20, 21 gộp lại phải bằng 5, 6 chương bình thường mọi người ơiii! Mình tưởng mình nhìn lộn không đó…Ha…ha.h..a!
———————-
Người say ngà ngà quả thực rất đẹp, những chi tiết nhỏ Trần Kiết Nhiên không nhớ rõ, chỉ biết toàn bộ hành trình Cố Quỳnh đều ôm nàng, hôn môi nàng.
Trần Kiết Nhiên ôm cổ, vịn vai Cố Quỳnh, ý thức tựa hồ chìm nổi dập dờn trên biển, sóng nước xô nàng phiêu càng xa, đột nhiên một cơn sóng lớn lao tới, nhấn chìm đỉnh đầu, Trần Kiết Nhiên chăm chú ôm không rời, cần cổ ngửa về sau sâu đến tận cùng, một lúc sau miễn cưỡng ngoi lên mặt nước hớp một ngụm không khí.
Trần Kiết Nhiên giống như người gặp nạn lệnh đênh trên biển, mà Cố Quỳnh là cái phao cứu sinh duy nhất, nàng không dám buông tay, chỉ sợ không cẩn thận liền vuột mất, cuối cùng đành chấp nhận chết chìm trong sóng nước mênh mông vô bờ.
Đèn pha lê óng ánh trên đầu, muôn màu muôn sắc lung linh lay động, tựa ảo mộng chưa từng dừng lại. Một giọt lệ trào ra khỏi khoé mắt, Cố Quỳnh lập tức hôn khô, cảm xúc mãnh liệt nhưng xa lạ này khiến Trần Kiết Nhiên căng thẳng, cuối cùng nước mắt đồng loạt rơi xuống, đuôi mắt đỏ hồng mang theo lệ, nàng như thế lại có sức hút mê người.
Những chuyện xảy ra sau đó Trần Kiết Nhiên không còn lưu lại ấn tượng, chỉ nhớ trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Cố Quỳnh thì thầm bên tai: \”Mình thích cậu.\”
Đợi đến lúc Trần Kiết Nhiên tỉnh lại trời đã sáng choang, bên ngoài cửa sổ, mấy con chim nhỏ đậu trên cành cây nhảy nhót xướng ca lanh lảnh. Đêm qua các nàng ôm nhau ngủ, lúc này đập vào mắt chính là khuôn mặt Cố Quỳnh.
Cố Quỳnh chưa tỉnh, hai mắt nhắm nghiền, lông mi đen dài chạy theo viền mắt, giống như vật trưng bày trong tủ kính. Trần Kiết Nhiên nổi lên hứng thú, muốn nhân lúc cô chưa tỉnh trêu chọc một chút, ai ngờ bị Cố Quỳnh bắt lấy cổ tay, ánh nhìn giống như diều hâu săn mồi, cười khanh khách, kéo Trần Kiết Nhiên vào ngực, kề sát vành tai trầm giọng, nói: \”Muốn làm gì đây?\”
Ánh mắt di chuyển xuống một chút, sau gáy Trần Kiết Nhiên lưu một vệt đỏ, là dấu vết đêm qua Cố Quỳnh để lại.
Tâm trạng thật tốt, Cố Quỳnh sờ sờ dấu đỏ, lại nhẹ nhàng nặn nặn dái tai Trần Kiết Nhiên: \”Dậy sớm như vậy, sao không ngủ thêm một chút?\”
Mặt Trần Kiết Nhiên nóng đến lợi hại, nhu nhu nói: \”Mình…Mình muốn làm bữa sáng cho cậu…\”
Dứt lời, rời khỏi vòng tay Cố Quỳnh muốn ra phòng bếp, phát hiện trên người trần như nhộng, lại nhớ đến cuộc mây mưa đêm qua, hai má càng nóng, do dự không biết phải nói thế nào. Cố Quỳnh nhìn thấu điều nàng lo lắng, cười không đứng đắn, nói: \”Sợ cái gì, rèm cửa là do mình kéo, mọi thứ chỉ mình nhìn thấy, hơn nữa…\”
Cố Quỳnh thấp giọng, câu cuối ám muội không nói ra, càng khiến người ta thêm ngượng ngùng liên tưởng, Trần Kiết Nhiên không dám nhìn cô, nàng kéo tấm khăn tắm lớn, xoay trở trong chăn, sau đó cầm quần áo vội vã vào phòng tắm.
Thay đồ xong, Trần Kiết Nhiên đi tới phòng bếp, chỉ chốc lát, bên ngoài truyền vào âm thanh đánh trứng đều đều, Cố Quỳnh dùng tay đỡ gáy, thảnh thơi suy nghĩ, những ngày tháng sau này tiếp tục như thế cũng không tệ, vừa có người ôm ngủ lại ấm dạ dày, nhất cử lưỡng tiện.