[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 20: Thật ấm áp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 20: Thật ấm áp

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Nụ hôn nóng bỏng dồn dập, Trần Kiết Nhiên ngây ngô không có một chút kinh nghiệm, vừa bước ra khỏi cổng đã bị nàng kéo vào cưỡng hôn, nhất thời thần trí điên đảo. Đợi đến khi Cố Quỳnh buông lỏng, nàng mới nhận ra góc tường này không mấy kín đáo, người qua kẻ lại, cũng không biết từ nãy đến giờ có bị ai phát hiện hay không.

Nghĩ đến đây, mặt Trần Kiết Nhiên nóng đỏ, xấu hổ chôn đầu, Cố Quỳnh nắm tay kéo nàng rời đi.

Trần Kiết Nhiên vẫn chưa thoát khỏi dư vị nụ hôn, trái tim một lòng hướng về Cố Quỳnh. Nàng không phát hiện cách đó không xa, Trần Tử Oánh đứng đó, mặt mày đen tối nhìn hai người, tầm mắt rơi vào mười ngón tay tương khấu, Trần Tử Oánh bấm móng tay vào khung cửa, hận không thể xuyên thủng chỗ này.

Sắc trời còn sớm, Trần Kiết Nhiên đồng ý đến nhà Cố Quỳnh, nghĩ nghĩ một lúc, kì thi quan trọng vừa kết thúc nhất định phải ăn mừng, nàng xoay qua hỏi Cố Quỳnh muốn ăn món gì.

\”Mới thi xong đã nghĩ đến cơm nước, Trần Kiết Nhiên, cậu đúng là trời sinh lao lực.\” Cố Quỳnh cao giọng cười to, Trần Kiết Nhiên lúng túng: \”Hôm nay cậu không cần phải làm gì hết, mình đã đặt đồ ăn rồi, phỏng chừng chúng ta về đến nhà món ăn liền được đưa tới, muốn chúc mừng làm sao có thể để cậu cực khổ? Đúng rồi, mình còn mua thêm một bình rượu vang.\”

\”Uống…Uống rượu?\” Trần Kiết Nhiên kinh ngạc: \”Chúng ta uống rượu…Cũng được sao?\”

\”Thi đại học xong rồi, cậu cũng không phải trẻ vị thành niên, uống chút rượu thì sợ cái gì?\” Cố Quỳnh dửng dưng như không, cười: \”Chỉ là rượu vang, nồng độ cồn thấp, cậu yên tâm, uống không say.\”

18 năm nay Trần Kiết Nhiên ngoan ngoãn hiểu chuyện, lời ba mẹ lão sư chính là Thánh chỉ, một điểm không dám phạm, bây giờ nghe Cố Quỳnh nói như thế, có chút nóng lòng muốn thử.

Thi xong, tâm trạng rất tốt, ánh nắng chiều chiếu rọi, bầu trời nhuộm vàng ôn nhu, ngày hè gió nhẹ phất qua mặt, thổi tan căng thẳng suốt hai ngày thi, làm lòng người yên bình đến lạ. Người đi trên đường dần đông hơn, dắt chó đi dạo, công nhân viên tan tầm, ăn xong cơm tối tản bộ, chiều mùa hè mát mẻ, thật khiến người ta cảm thấy thích ý.

Cố Quỳnh nắm tay Trần Kiết Nhiên một đường về nhà, lòng bàn tay đổ mồ hôi, nhưng không nỡ buông lỏng.

Thỉnh thoảng, Trần Kiết Nhiên trộm nhìn hai bàn tay đan chặt, tay Cố Quỳnh trắng nõn mềm mại, ngón tay thon dài xinh đẹp tuyệt trần. Mà tay Trần Kiết Nhiên vừa nhăn vừa xấu, đầu ngón tay thô ráp giống như cành cây, hai bàn tay quấn quýt cùng một chỗ thế này, thật chối mắt.

Trần Kiết Nhiên vừa tự ti vừa vui sướng, len lén ngẩng đầu nhìn Cố Quỳnh.

Ngũ quan tinh xảo không tì vết, mắt sáng long lanh, ánh nhìn rực rỡ, phong thái ưu mỹ, tướng mạo thuộc hàng cao cấp. Trần Kiết Nhiên lớn thế này, ngoại trừ Trần Tử Oánh chưa từng thấy ai đẹp như Cố Quỳnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.