BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Kiết Nhiên rơi vào hồi ức đau thương, không gian xung quanh chật hẹp, tối đen khiến nỗi sợ đi đến đỉnh điểm, một người nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, nhỏ giọng an ủi. Cho dù Cố Quỳnh vừa làm chuyện vượt quá giới hạn, lúc này cũng khiến Trần Kiết Nhiên cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
\”Kiết Nhiên, đừng sợ.\”
\”Có mình đây, không ai có thể tổn hại cậu.\”
\”Mình sẽ bảo vệ cậu, bảo vệ cậu.\”
Nước mắt dọc theo cần cổ Cố Quỳnh chảy vào trong ngực, viền mắt cô cũng theo đó ướt át, nghẹn ngào: \”Mình sẽ chăm sóc cậu thật tốt.\”
Trần Kiết Nhiên ôm chặt cổ Cố Quỳnh, không tin vào tai mình, ngẩng đầu nhìn lên.
Trên mặt mang theo lệ, hai mắt sưng như quả đào, lông mi ẩm ướt, bờ vai run run, môi dưới in hằn dấu răng, thút thít nỗ lực ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn Cố Quỳnh: \”Cậu nói…Cậu nói gì?\”
\”Mình nói, mình muốn đối tốt với cậu.\” Cố Quỳnh dùng ngón tay lau mi Trần Kiết Nhiên, nhìn thẳng vào mắt nàng, nói: \”Kiết Nhiên, mình thích cậu, mình muốn đối tốt với cậu.\”
Trái tim lạnh lẽo ngâm trong hầm băng mười mấy năm qua, chỉ vì một câu nói của Cố Quỳnh mà tan chảy.
Nàng không nói gì, nội tâm ấm áp, truyền nhiệt đến tứ chi, lục phủ ngũ tạng nóng hừng hực, ôm Cố Quỳnh nhìn thật kỹ. Trần Kiết Nhiên muốn vui sướng, nhưng rụt rè sợ là giả, rằng đây chỉ là giấc mộng, bèn dùng tay nhéo vào da thịt, cảm giác rất chân thực, lúc này mới chôn đầu trong ngực Cố Quỳnh khóc ngất.
Ý thức mờ mịt nhưng hạnh phúc, Trân Kiết Nhiên thoả mãn cười ngây ngô, rốt cuộc…Rốt cuộc cũng có người thích nàng.
Trần Kiết Nhiên rất thích đón giao thừa, mỗi năm, nàng đều ngồi trên giường nhỏ, chờ đợi chuông báo 0 giờ, kinh hỉ nhắn nhủ với chính mình \”Năm mới hạnh phúc.\”
Cuộc đời nàng, hạnh phúc là thứ gì đó rất xa xỉ.
Năm nay Trần Kiết Nhiên không ngồi canh đồng hồ, nàng khóc đến hôn mê bất tỉnh, Cố Quỳnh một lần nữa gọi điện thoại khẩn cấp, thang máy như hết cơn bạo bệnh tự sáng đèn, vận hành như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Cố Quỳnh bấm số trở về nhà. Chờ cửa thang máy mở, cô dùng áo khoác bao lấy thân thể Trần Kiết Nhiên, sau đó ôm người đi về phòng ngủ, điều chỉnh nhiệt độ máy lạnh cao nhất, e sợ nữ sinh cảm lạnh.
Nhà Cố Quỳnh rộng hơn 150 mét vuông, ba phòng ngủ một phòng khách, bình thường cô sống một mình, những phòng khác luôn bỏ trống. Trần Kiết Nhiên ngủ lại, đương nhiên phải chung chăn chung gối với cô.
Giường lớn, chiều dài 1 mét 80, bên trên lót nệm cao su thiên nhiên êm ái, so với mấy tấm ván đóng đại đóng thí của Trần Kiết Nhiên quả là một trời một vực, tấm chăn mền mại ấm áp đắp lên thân mình khẽ vuốt ve làn da. Có điều, mặc dù ở nơi rộng rãi thoải mái, Trần Kiết Nhiên vẫn ngủ trong tư thế bào thai, nằm bên góc giường, yên lặng không nhúc nhích.
Cố Quỳnh biết, nàng nằm trên miếng ván chết tiệt kia quá lâu hiện giờ đã trở thành thói quen.
Cố Quỳnh chưa từng kiên trì như thế, cô cẩn thận kéo nàng về bên mình, giúp nàng chỉnh tư thế, ôm người vào ngực, Trần Kiết Nhiên buông lỏng thân người, thoả mãn \”Ưm\” một tiếng.