BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Kiết Nhiên không dùng mỹ phẩm, mùa đông khí trời lạnh lẽo, da mặt không nhẵn nhụi, thậm chí có chút nứt. Cố Quỳnh hôn một hồi, nội tâm đột ngột được lấp đầy, lồng ngực phập phồng, hưng phấn không thể diễn tả, mùi vị này, Cố Quỳnh muốn hôn thêm. Cô nắm cằm Trần Kiết Nhiên, cưỡng bức nàng ngẩng đầu, di chuyển vị trí, muốn hôn.
Không ngờ tới, Trần Kiết Nhiên dùng hết toàn lực đẩy mạnh một cái!
Cố Quỳnh không khoẻ, chân tay vô lực, tiếp nhận nguồn lực này, cả người bị hất văng ra đằng sau, trước mắt tối sầm, nhíu mày thống khổ.
Trần Kiết Nhiên hơi hối hận, muốn tiến lên đỡ người, chân bước một bước rồi dừng lại, hai tay bấu chặt vạt áo, cắn môi đến chảy máu, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng nói ra một câu: \”Cậu…Cậu mặc thêm quần áo, rồi ra ăn cơm, đừng để bị lạnh, mình…Mình đi dọn cơm…\”
Trần Kiết Nhiên đi rồi, Cố Quỳnh mới đỡ trán ngồi dậy, kinh ngạc nhìn ra cửa, nửa ngày sau thở dài thườn thượt.
Mình làm sao vậy? Cố Quỳnh buồn bực, chẳng lẽ thật sự trúng tà? Nếu không phải, tại sao vô cớ hôn Trần Kiết Nhiên, một cái không đủ còn muốn thêm?
Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Trần Kiết Nhiên cười híp mắt nhìn cô, nội tâm nóng hổi, tim đập liên hồi khiêu khích, Cố Quỳnh cần phải ôm nàng, hôn nàng mới có thể định tâm an ổn.
Có điều đã doạ Trần Kiết Nhiên một phen.
Cố Quỳnh với lấy áo khoác phủ lên bả vai, dự định xin lỗi Trần Kiết Nhiên, nói cô bị bệnh nên hồ đồ, xin nàng tha thứ, cánh tay đang xuyên vào áo, nghĩ đến đây đột ngột dừng lại.
18 năm trên đời nàng luôn ngẩng cao đầu mà sống, xưa nay chỉ có người khác hạ mình trước cô, bây giờ chỉ vì một chuyện nhỏ liền muốn xin lỗi Trần Kiết Nhiên? Đùa gì thế! Trần Kiết Nhiên nên xin lỗi cô mới phải! Ai bảo nàng biết cô bệnh nặng mà vẫn dùng sức đẩy ra!
Không sai, Trần Kiết Nhiên phải xin lỗi cô! Cố Quỳnh cắn răng xác nhận ý niệm này, nhưng không hiểu vì sao có chút chột dạ, bước chân lưỡng lự, đi tới phòng ăn thì Trần Kiết Nhiên vừa múc một chén cháo nóng, nhón chân đẩy chén cháo về phía đối diện, một tay che ngực, không để quần áo chạm vào cơm canh.
Dù đang trong kỳ nghỉ nhưng trên người Trần Kiết Nhiên vẫn mặc bộ đồng phục học sinh, bởi vì tư thế khom lưng nên áo và quần ôm sát người, lộ ra đường cong tinh tế, cùng cặp mông tròn trịa, toát ra sức hút mê người khó cưỡng.
Lý tưởng Cố Quỳnh dày công gầy dựng lập tức sụp đổ, đứng sau lưng Trần Kiết Nhiên, hai mắt mở to.
Thì ra Trần Kiết Nhiên vốn dĩ đẹp như vậy?
Cố Quỳnh mê man, cảm thấy quãng thời gian vừa qua có mắt như mù, lơ là trân bảo, nhìn kim cương ra mắt cá, bây giờ kim cương thoát khỏi vỏ bọc bụi bặm, lơ đãng lộ ra hào quang óng ánh, khiến Cố Quỳnh không thể rời mắt!
Cố Quỳnh sững sờ, si ngốc giơ tay lên, cô muốn ôm Trần Kiết Nhiên vào trong ngực.
Trần Kiết Nhiên tựa hồ phát giác điều gì, quay đầu nhìn Cố Quỳnh cười: \”Cậu đi đường nào vậy? Không có động tĩnh? Mau lại đây, nếm thử món mình làm, cơm tất niên đó!\”