BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh đưa bánh kem qua cho Trần Kiết Nhiên.
Hai người không cắt bánh, trực tiếp dùng muỗng xúc vào, Cố Quỳnh chưa từng thấy Trần Kiết Nhiên hạnh phúc đến vậy, nàng múc một miếng kem đưa vào miệng, mân mê thưởng thước, khoé mắt cong lên, nhu thủy trong đáy mắt giẫm lên trái tim Cố Quỳnh, Trần Kiết Nhiên lè lưỡi liếm môi, lồng ngực Cố Quỳnh hơi ngưng lại, bàn tay run lên, suýt chút nữa làm rơi muỗng.
Cố Quỳnh chỉ cảm thấy nội tâm nóng ran, yết hầu bốc khói, thiết nghĩ cùng là một cái bánh, tại sao dính ở khoé miệng Trần Kiết Nhiên lại có cảm giác ngon hơn rất nhiều.
Bị người nhìn chằm chằm, Trần Kiết Nhiên hoảng hốt cúi đầu, ngập ngừng nói: \”Cậu chờ mình một lát, mình đi nấu thêm hai món xào \”
Cố Quỳnh có lòng, đưa bánh kem đến chúc mừng sinh nhật nàng, nếu chỉ chăm chăm ăn bánh mà không chiêu đãi cô mấy món khác, quả thực thất lễ, nghĩ như thế, nàng liền đứng lên.
Cố Quỳnh cảm thấy hôm nay ánh mắt của Trần Kiết Nhiên sóng nước dịu dàng, lấp lánh cảm động, so với ngày thường còn phóng khoáng đẹp đẽ hơn gấp trăm ngàn lần, nhất thời ngây dại, không muốn để Trần Kiết Nhiên đi, cô vội vàng nắm chặt cổ tay người kia, xúc cảm như dòng diện chạy dọc từ lòng bàn tay xâm nhập nội tâm sâu xa, cánh tay tê rần, hai người cứng đờ bất động.
Cố Quỳnh giống như ăn phải độc mê hồn, lông mày thanh tú, hai mắt dán chặt vào khuôn mặt người đối diện, càng nhìn tâm càng nóng, trong lòng dâng lên một luồng ý nghĩ kích động, ở bên cạnh Trần Kiết Nhiên cũng rất tốt.
Tuy rằng Trần Kiết Nhiên không phải gu của Cố Quỳnh, nhưng nghĩ kỹ lại thì, tính cách rất tốt, ôn ôn nhu nhu, làm việc đều để ý đến sắc mặt của cô, ở bên cạnh Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh vô cùng thoải mái, mà nàng lại ngoan ngoãn không vô cớ gây sự, như mèo con bị cắt móng, không cào người.
Cố Quỳnh chìm đắm trong dòng suy nghĩ của chính mình, không chú ý vẻ mặt Trần Kiết Nhiên, mãi đến khi Cố Quỳnh hơi nới lỏng, Trần Kiết Nhiên chộp lấy cơ hội vung tay, Cố Quỳnh mới hoàn hồn, nhìn thấy dáng vẻ nữ sinh hoảng loạn luống cuống.
Cố Quỳnh tự biết mình thất thố, khụ khụ hai tiếng, xoa xoa chóp mũi, cười gượng: \”Cái bánh này hai chúng ta ăn không hết, nấu thêm làm gì? Sau đó còn phải rửa chén, rất vất vả.\”
Tâm Trần Kiết Nhiên dần trấn định, nàng không đa nghi, thật sự tin lời Cố Quỳnh nói.
Hộp bánh có ý nghĩa trọng đại, Trần Kiết Nhiên nhặt sợi dây lụa lên, thắt thành Bình An kết, sau đó kẹp vào quyển sách để làm kỷ niệm.
Bởi vì ăn đồ ngọt, tâm tình tốt lên nhiều, đánh bay phiền muộn, từ đầu lưỡi đến lục phủ ngũ tạng đều ngọt ngào, nàng mơ giấc mộng đẹp, khoé miệng bất tri bất giác câu lên.
Giáng Sinh qua đi thì Tết Nguyên Đán cũng nhanh chóng đến.
Năm nay tết đến sớm, ngày 24 tháng 1 là giao thừa, khối 12 phải học bù, nên nghỉ Đông rút ngắn chỉ còn 10 ngày, kỳ nghỉ bắt đầu từ ngày 21 tháng 1. Ông bà nội Trần Kiết Nhiên mất sớm, họ hàng thân thích mỗi người một nơi, không ở Tây Triều, hơn mười năm qua đều chưa từng gặp mặt, vì vậy giao thừa hằng năm ba mẹ sẽ đưa Trần Tử Oánh về bên ngoại.