BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Kiết Nhiên ngủ trên cái giường này đã hơn mười năm, vẫn cảm thấy rất ổn, có điều mấy năm gần đây mùa đông lạnh hơn trước, năm nay dù chưa tới tháng 12 Trần Kiết Nhiên đã phải dùng quần áo đắp thêm lên người mới miễn cưỡng ngủ được, nàng lo lắng đến tháng chạp thì phải làm sao, nếu như bị ốm, sẽ làm lỡ việc học.
Đối với Trần Kiết Nhiên, chuyện ăn chuyện mặc chỉ là chuyện nhỏ, đại sự duy nhất trong lòng nàng chính là kỳ thi đại học sắp tới, nàng muốn chuyển đến thành phố Lâm Uyên, theo học ở trường đại học sư phạm, sau này tốt nghiệp trở thành lão sư tiểu học, sống cuộc đời của chính mình.
Đây là lý tưởng tốt đẹp mà Trần Kiết Nhiên dày công xây dựng bấy lâu, so với việc ăn tạm ngủ tạm nào có đáng gì?
Trần Kiết Nhiên đã quen với việc này, nhưng Cố Quỳnh lại thay nàng phẫn nộ. Cô ngồi ở góc giường không lên tiếng, khuôn miệng méo mó, cho rằng Trần Kiết Nhiên ôm tủi nhục không thể nói cùng ai, đánh mắt nhìn đôi tay thô ráp, hận không thể phát tiết, Cố Quỳnh cao giọng, nói: \”Chỗ này cũng gọi là nơi cho người ngủ sao? Chăn màn thô cứng như đá! Cái giường này gần như vứt đi được rồi! Nếu nhà cậu nghèo đến nỗi một cái giường, hay một cái chăn cũng không nỡ mua? Được! Ngày mai mình sẽ mua cho cậu, hơn nữa còn mua thứ tốt nhất!\”
Cố Quỳnh cố ý nói lớn để Lương Khiết Nhu nghe thấy, những thứ Trần Tử Oánh sử dụng dù không phải hàng hiệu nhưng cũng được xem là khá giả, Cố Quỳnh tính toán sơ lược, một phần ba chi phí trong gia đình dùng lên người Trần Tử Oánh. Mà Trần Kiết Nhiên cho dù không có quần áo mới cũng thôi, lẽ nào một cái giường giữ ấm vào mùa Đông cũng không nỡ mua cho nàng sao? Trời lạnh như vậy, đắp thứ này lên người, chẳng trách lúc này mới tháng 11, tay Trần Kiết Nhiên đã bắt đầu sưng đỏ, nứt nẻ!
Trần Kiết Nhiên tái mét, căng thẳng lắc đầu nguầy nguậy, ra hiệu Cố Quỳnh đừng nói nữa, Cố Quỳnh hiển nhiên không nghe, cô còn phải tiếp tục phản kháng thay nàng, Trần Kiết Nhiên chỉ còn cách nhào tới dùng tay che miệng Cố Quỳnh: \”Đừng…Đừng nói nữa, coi như mình…Coi như mình xin cậu…\”
Âm thanh run rẩy, Cố Quỳnh có thể nghe thấy ý vị sợ sệt rất rõ ràng, sững sờ, vận động đầu óc suy nghĩ một lúc.
Cố Quỳnh chỉ nhất thời bất bình thay Trần Kiết Nhiên, nhưng có thể bảo hộ nàng một đời sao? Nhìn cái cách mà bà Trần đối xử với hai người, e là cô vừa rời đi, bà ta sẽ tiếp tục nhục mạ giáo huấn nàng!
Hoàn cảnh Cố Quỳnh có chút đặc biệt, từ nhỏ hai mẹ con nương tựa lẫn nhau, cô không biết những gia đình khác có giống nhà này hay không, hai đứa trẻ, môi hở răng lạnh, tuy Trần Kiết Nhiên không xuất chúng, nhưng chỉ vì thế mà đối xử tùy tiện với nàng? Nói khó nghe, nuôi chó còn phải cho nó ăn thịt! Trần Kiết Nhiên ngủ ở chỗ này, ngay cả ổ chó cũng không bằng!
Một cô gái sống sờ sờ 18 năm, gánh chịu vô vàn thiệt thòi, chẳng nhẽ bọn họ không cảm thấy đau lòng chút nào?
Cố Quỳnh không muốn Trần Kiết Nhiên chịu khổ, im lặng không nói, xoay qua giúp nàng thoát khỏi áo khoác đồng phục, còn muốn thay nàng cởi áo len màu đỏ chướng mắt, Trần Kiết Nhiên ngăn cản: \”Cái này không cởi, cứ mặc như vậy ngủ thôi.\”