[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 12: Tai hoạ bất ngờ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 12: Tai hoạ bất ngờ

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Sau hôm đó, quan hệ giữa Cố Quỳnh và Trần Kiết Nhiên tốt hơn rất nhiều.

Trần Kiết Nhiên hoàn toàn buông lỏng phòng bị, dần dần cởi mở nói cười, có khi còn nhân lúc Cố Quỳnh không chú ý, lặng lẽ luồn quai cặp vào chân ghế, tan học, Cố Quỳnh muốn lấy nhưng không được, bất đắc dĩ nhìn nàng, Trần Kiết Nhiên ngồi trong góc tường che miệng cười trộm.

Càng ngày Cố Quỳnh càng cảm thấy Trần Kiết Nhiên đáng yêu, mẹo vặt nho nhỏ thành công, cũng làm nàng vui vẻ hơn người bình thường, Cố Quỳnh nhẹ dạ, không thể giận, chỉ đưa tay vò đầu nàng, uy hiếp: \”Trần Kiết Nhiên, cậu thật to gan, dám trêu mình?\”

Trần Kiết Nhiên không hề sợ hãi, kéo kéo cánh tay Cố Quỳnh, cười tươi xin khoan hồng: \”Mình sai rồi, Cố Quỳnh, cậu đại nhân không trách tiểu nhân!\” Nhưng tròng mắt đen láy kia rõ ràng đang muốn nói: \”Mình sai rồi, lần sau sẽ tiếp tục.\”

Cố Quỳnh thấy nàng năn nỉ, trong lòng đắc ý, không kìm được, cười lớn.

Trần Kiết Nhiên cũng vui vẻ hơn.

Nàng cảm thấy Cố Quỳnh có chỗ không giống, nhưng thay đổi ở điểm nào? Nàng lại không nghĩ ra, chỉ biết Trần Kiết Nhiên thật sự rất thích Cố Quỳnh của hiện tại, khẽ cau mày, ôn nhu nhìn nàng, cười đến không dừng được, thật giống ăn mật ngọt.

Ngoại trừ chương trình học khô khan, mỗi ngày đến lớp Trần Kiết Nhiên có thêm một phần lạc thú chờ mong.

Giờ ra chơi, Trần Kiết Nhiên cùng Cố Quỳnh nói ra lý tưởng của mình, nàng muốn trở thành lão sư dạy tiểu học.

Cố Quỳnh cười: \”Tính toán rõ ràng như thế? Còn cần phải làm lão sư tiểu học? Trở thành lão sư cao trung không được sao?\”

\”Vì mình biết năng lực của mình không đủ, chỉ có thể làm lão sư tiểu học…\” Trần Kiết Nhiên cười khúc khích.

Cố Quỳnh hỏi lí do nàng muốn trở thành lão sư dạy tiểu học.

Trần Kiết Nhiên nghiêm túc nói: \”Mình thích trẻ con, hi vọng tương lai, mình có thể yêu thương mỗi một bạn nhỏ trong lớp, không để chúng bị bắt nạt.\”

Biểu tình ngóng trông trên mặt Trần Kiết Nhiên khiến Cố Quỳnh chua xót.

Có lẽ từ nhỏ đến lớn nàng luôn bị bắt nạt, nên mới có nguyện vọng như vậy.

Cố Quỳnh lên tiếng cỗ vũ: \”Lý tưởng của cậu, nhất định có thể trở thành sự thật.\” Trần Kiễt Nhiên cười ngốc, lại quay qua hỏi Cố Quỳnh sau này muốn làm gì.

Cố Quỳnh dùng hai tay gối đầu, thờ ơ trả lời: \”Không biết.\”

Mỗi bước đi của nàng đều được định sẵn, nàng chỉ cần sống ung dung, từng bước bước qua đoạn đường đời bằng phẳng, thuận buồm xuôi gió, chưa từng tính toán xa xôi như Trần Kiết Nhiên.

Trần Kiết Nhiên nghe xong, cười nói: \”Cậu lợi hại như vậy, sau này dù làm gì đi nữa, khẳng định đều sẽ đại thành công!\”

Cố Quỳnh nhìn ánh mắt Trần Kiết Nhiên sùng bái, nội tâm bùng nổ tự tin, trêu ghẹo: \”Thì ra trong lòng cậu mình lợi hại đến vậy a?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.