BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Cố Quỳnh rơi vào hôn mê sâu, ý thức vẫn còn chìm nổi trong trí nhớ, cô như trở lại mười năm trước, đứng dưới góc nhìn của một người đứng xem, một lần nữa nhìn lại đoạn nhân sinh giữa cô và Trần Kiết Nhiên, chỉ là lần này Cố Quỳnh nhìn nhận cho cảm giác của nàng, rất nhiều chi tiết hỗn loạn đứt quãng, cảm giác giống như lạc vào trong trí nhớ một quãng thời gian thật lâu, bên tai phảng phất tiếng hô hoán không chân thực từ một thế giới khác, thân thiết lo lắng gọi tên cô, giọng nói này không phải Trần Kiết Nhiên.
Là ai? Tại sao không phải A Nhiên? A Nhiên ở đâu? Cô phải tìm nàng.
\”A Quỳnh, tỉnh lại đi, chúng ta về nhà.\” Âm thanh kia thảm thiết dằn vặt, từng hồi từng hồi như mài dũa da thịt, cơn đau kéo dài.
Cố Quỳnh không thể làm ngơ, cuối cùng mở mắt.
Một mảnh sáng sủa tầm nhìn trống trải, gian phòng rộng lớn, bố trí theo phong cách Cố Quỳnh yêu thích, mí mắt Cố Quỳnh nhảy một cái.
Chỗ này không phải Lâm Uyên, nơi đây là Cố gia ở Y quốc xa xôi, cô và Trần Kiết Nhiên đã xa cách trùng dương.
\”Tại sao con lại ở đây?\” Cố Quỳnh bắt lấy bàn tay gạt lệ của Ôn phu nhân: \”Mẹ, là mẹ đưa con đến đây?\”
\”Con ở Lâm Uyên đã đủ lâu, cũng lên về nhà.\”
Ôn phu nhân khẽ vuốt mồ hôi trên trán Cố Quỳnh: \”Ba con tạm thời đã sắp xếp nhân lực đến vị trí của con, A Quỳnh, con hãy an tâm tĩnh dưỡng thân thể, đợi tốt hơn một chút, chúng ta sẽ gặp bác sĩ giải phẫu, con yên tâm, hết thảy tổn thương đều sẽ tốt đẹp…\”
Ôn phu nhân không thể nói hết lời,
Nước mắt không ngừng tuôn ra từ khoé mắt, Cố Quỳnh cầu xin: \”Mẹ, mẹ buông tha cho con đi, con không muốn làm Cố tổng, con…Con chỉ muốn bên cạnh A Nhiên…\”
Ngữ điệu mang theo chân thành để Ôn phu nhân cũng rơi lệ, ngồi đối diện Cố Quỳnh, chỉ tiếc không thể mài sắt thành thép:\” A Quỳnh, con xin mẹ buông tha cho con, con bỏ mẹ như vậy mà được sao? Mẹ sống hơn nửa đời người chỉ có một đứa con gái, hết thảy hi vọng đều uỷ thác trên người con, chỉ mong có ngày con để mẹ được nở mày nở mặt, con vì Trần Kiết Nhiên mà đến mẹ ruột cũng không cần nữa? Con suy nghĩ một chút, mẹ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, là ai nuôi con lớn đến chừng này, con nói đi, con nói mẹ phải làm sao bây giờ?\”
\”Con sẽ dẫn A Nhiên về gặp mẹ, hoặc là mẹ có thể quay về quốc nội, sống cùng con và A Nhiên…\”
\”Sống cùng? Bản thân Trần Kiết Nhiên còn không thể tự nuôi nổi mình, không lẽ con bảo mẹ cùng cả hai xin cơm sống qua ngày sao?\” Ôn phu nhân thấy Cố Quỳnh khó bảo, giận dữ bất chấp, phất tay Cố Quỳnh: \”Hơn nữa chính miệng Trần Kiết Nhiên nói không cần con nữa, con có thật là được sinh ra từ bụng mẹ không, làm sao lại ngu ngốc như vậy? Con muốn tìm cô ta? Bây giờ đi đâu mà tìm?\”
Liên tiếp chất vấn nhiều vấn đề, làm Cố Quỳnh thẫn thờ, lắc đầu nỉ non: \”Con không biết.\”
Hiện tại đầu óc Cố Quỳnh hỗn độn, không phân biệt được lời Ôn phu nhân nói là thật hay giả, thêm vào đó là khuôn mặt xấu xí, hình như tất cả đều khiến Trần Kiết Nhiên quyết tâm xa cách cô, uất giận dồn nén ở ngực, vừa mới tỉnh lại không bao lâu, lần nữa ngất đi.