[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công – Chương 105: Mẹ Cố Quỳnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit Hoàn] – Bất Công - Chương 105: Mẹ Cố Quỳnh

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh

#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung

Trần Kiết Nhiên sững sờ, lắc đầu nói không biết, cười khổ hỏi trợ lý: \”Tại sao lại nói chuyện này với tôi?\”

Trợ Lý trả lời như người máy, mặt không cảm xúc, hơi gật đầu, nói: \”Xin lỗi, tôi nhiều chuyện.\”

Trần Kiết Nhiên rơi vào thất thần, mãi đến khi hộ lý đưa thức ăn vào, mới thức tỉnh, nói các nàng để thức ăn trên bàn là được.

Cố Quỳnh nằm bất động, Trần Kiết Nhiên ngồi trên giường bệnh, không thấy ngon miệng, mặc kệ thức ăn nguội lạnh cũng không động đũa, lúc này cửa phòng chầm chậm mở ra, tiếng bước chân ngày càng gần, Trần Kiết Nhiên vểnh tai nghe, bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Trần An An mắt ngấn lệ.

\”Mẹ…\” Trần An An thả nhẹ âm thanh, một chữ trôi qua yết hầu rồi nghẹn lời.

Ngày Trần Kiết Nhiên bị bắt cóc, Trần An An tham gia liên loan với bạn học, đợi đến khi nàng quay về mở cửa ra, không thấy mẹ, chỉ thấy một đám cảnh sát tìm vật chứng, Cố Quỳnh đứng cạnh cửa vẻ mặt kinh hãi.

Trần An An sợ đến run chân, nắm lấy tay áo Cố Quỳnh, hỏi: \”Đã xảy ra chuyện gì? Mẹ con đâu?\”

Cố Quỳnh không lên tiếng.

Tất cả đang trong quá trình điều tra, Cố Quỳnh không biết cái gì được phép nói, cái gì không nên nói, tìm một nữ cảnh sát, tận lực ôn hoà kể cho Trần An An nghe đầu đuôi câu chuyện.

Trần An An nghe xong, hai chân run cầm cập không đứng nổi, tâm trạng một mảng mờ mịt, không biết nên làm gì cho phải, chỉ nhìn về phía Cố Quỳnh: \”Dì Cố, mẹ con…Mẹ con sẽ không sao đúng không…\”

\”Đừng nghĩ nhiều.\” Cố Quỳnh xoa đầu nàng, trầm giọng nói: \”Ở chỗ này một mình không an toàn, trước tiên hãy tới nhà dì mấy ngày, dì sẽ tìm người chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho con, thiếu cái gì cứ trực tiếp nói với người đó là được, an tâm chờ mẹ con trở về, mẹ con nhất định sẽ không sao.\”

Trần An An bất an chờ tin tức, nào biết kéo dài đến đêm trừ tịch.

Nhà nhà đốt đèn đoàn viên, Trần An An một mình ở trong biệt thự của Cố Quỳnh trong lòng không ngừng lo lắng, đêm không thể chợp mắt, chuông điện thoại vừa vang bất giác run lên, chỉ lo nhận được tin xáu.

Trần Kiết Nhiên nhìn thấy Trần An An, nàng hơi ngưng lại.

Khuôn mặt nhỏ hốc hác, gò má nâng cao hơn thường lệ, viền mắt xanh đen, tóc cột bừa bãi trên đỉnh đầu, ánh mắt Trần An An quét qua vết khâu trên cổ Trần Kiết Nhiên, đỏ mắt nhào vào lòng nàng nghẹn ngào, Trần Kiết Nhiên bị đau, lại liếc nhìn Cố Quỳnh, vỗ vỗ vai nàng, ra hiệu ra ngoài nói chuyện, Cố Quỳnh vẫn chưa tỉnh.

Hộ sỹ tìm cho mẹ con các nàng một phòng bệnh trống, Trần An An lúc này mới khóc thành tiếng, nước mắt tuôn không ngừng, Trần Kiết Nhiên động viên nàng: \”An An đừng sợ, mẹ ở đây, mẹ không sao.\”

Trần An An khóc đến mệt lả, lau lau nước mắt, nói lắp bắp: \”Con còn tưởng…Còn tưởng…Sẽ không được thấy mẹ nữa….\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.