BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tam Nguyệt Đồ Đằng
Tác phẩm thị giác: Chủ thụ
Số chương: 120
Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược luyến, gương vỡ lại lành, HE
Nhân vật chính: Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh
#bachhop
#bhtt
#dothitinhduyen
#nguoc
#tinhhuudocchung
Trần Kiết Nhiên phán đoán chỗ này là một khu dân cư, mà từ khi rời phòng bước ra ngoài, nhìn thấy phong cách thiết kế nhà bếp, phòng khách cũng đủ để suy đoán được điều này.
Nhà bếp rất lớn, tủ lạnh hai cánh, hết thảy nguyên liệu nấu ăn đều có đủ, nhìn qua có vẻ là vừa mới mua, Lương Tử Oánh mua về trong lúc nàng hôn mê.
Trần Kiết Nhiên vốn định tìm gà hoặc xương sườn, kết quả lật tung tủ lạnh , cũng có thể tìm thấy, chỉ là thịt đều đã được cắt gọn không cần nàng sơ chế, Trần Kiết Nhiên đành nghĩ cách khác.
\”Tử Oánh, cô muốn ăn món gì?\” Trần Kiết Nhiên ôn hoà nhìn Lương Tử Oánh, không hề để lộ đề phòng.
\”Món gì cũng thích.\” Lương Tử Oánh cầm tạp dề trong tay, luồn vào cổ Trần Kiết Nhiên, buộc chặt đai lưng, thuận thế ôm eo nàng, lót cằm vào bả vai, cười khẽ: \”Chỉ cần chị làm, em đều thích ăn.\”
\”Ăn gà hầm khoai tây được không?\”
\”Đương nhiên là được, vừa nghe đã thấy ngon rồi.\”
Trần Kiết Nhiên bị Lương Tử Oánh ôm, toàn thân nổi da gà, trong da như có sâu bò, nàng cắn răng nhẫn nhịn, muốn mượn cớ khom lưng tìm nguyên liệu để thoát khỏi Lương Tử Oánh. Lương Tử Oánh vẫn ôm cứng như cũ, làm Trần Kiết Nhiên tê cả da đầu.
Gà đã được chặt sẵn chỉ cần rửa sạch, nhưng khoai tây vẫn còn nguyên vỏ, Trần Kiết Nhiên ôm rổ khoai trong tay, không cẩn thận trợt tay làm đổ ra sàn nhà, đáng tiếng động tĩnh quá nhỏ, hoàn toàn không thể gây kinh động lầu dưới, Trần kiết Nhiên vốn định gây ồn ào phiền toái, để nắm lấy phao cứu sinh.
Nàng nhặt khoai tây lên rửa sạch vỏ.
Dụng cụ bếp đều bóng lưỡng, vừa nhìn đã biết chưa từng sử dụng, Trần Kiết Nhiên rút một cái dao phay, nắm bằng tay phải, bàn tay vô lực, một lần nữa làm rơi xuống sàn nhà kêu loảng xoảng.
Mặt mày Lương Tử Oánh trắng bệch, nàng cúi người ngồi xuống chụp lấy chân Trần Kiết Nhiên: \”Chị, chị có bị thương không?\”
\”Tôi không sao, không cẩn thận trượt tay.\” Trần Kiết Nhiên không tự nhiên, rút chân về.
Lương Tử Oánh đứng dậy, lại nâng tay phải nàng lên: \”Tay chị vẫn còn đau sao?\”
Mi tâm Trần Kiết Nhiên nhảy nhảy: \”Tốt lắm rồi.\”
Nàng liếc mắt nhìn Lương Tử Oánh, trong lòng xúc động.
Tốt xấu gì các nàng cũng cùng nhau lớn lên, dù cho Lương Tử Oánh từng bắt nạt nàng, hãm hại nàng, nhưng cũng chân tâm đối tốt với nàng, thời điểm hai người lén lút ngủ cùng một giường, Lương Tử Oánh giúp nàng ôn bài, nhân lúc Lương Nhu Khiết không chú ý, lén lút lo lắng cho nàng, đau lòng thay nàng…
Tốt xấu gì cũng từng có mấy năm làm chị em thân thiết, làm sao có khả năng oán hận tất cả? Chỉ là sau đó Lương Tử Oánh làm chuyện kia, thực sự làm Trần Kiết Nhiên tổn thương, cho nên tình nghĩa trước đó đều bị tiêu diệt.
\”Tử Oánh, cô quay đầu đi, bây giờ vẫn còn kịp.\” Trần Kiết Nhiên không đành lòng khuyên nàng: \”Hãy suy nghĩ về tiền đồ sau này, cô còn chưa tới ba mươi, nếu thật sự vì chuyện này mà phải ngồi tù, thì sau này phải làm sao bây giờ? Cô hãy tìm một người yêu mình, biết nóng biết lạnh, cẩn thận sống cuộc đời của mình không tốt sao?\”