Tới gần cuối năm, lại là gió tuyết toàn thành phố.
An Chi đã đứng ở trước cổng trường Đại học Ngoài ngữ đợi ba mươi phút, khuôn mặt cũng sắp đông cứng rồi, nàng đứng nguyên tại chỗ bị lạnh mà dậm chân một cái, chà xát hai tay hà hơi giữ ấm. An Chi ra sớm, điện thoại không có sặc pin, đã hết pin rồi.
Ngôn Hề còn chưa tới đón nàng. Nàng cũng không biết đợi đã bao lâu rồi, cũng không cách nào liên lạc với người kia.
Nàng liếc nhìn bông tuyết giữa không trung, giấu bàn tay vào trong túi áo. Có thể là giao thông có chút ách tắc, nàng chờ một chút.
Hơn bốn mươi ngày tập huấn, hầu như tất cả những học sinh giỏi nhất của các trường cao trung tốt nhất cả nước đều tập trung ở đây. Có vài trường học có lớp luyện thi, những học sinh trong đó đều được chuẩn bị từ lúc đầu.
Cuối cùng nàng cũng không được chọn ra nước ngoài thi ICHO. Một lần thi làm thí nghiệm cuồi cùng nàng không có phát huy tốt, những lão sư hướng dẫn đội tuyển cân nhắc năng lực tổng hợp, vẫn là tuyển chọn một đồng học khác, cùng với ba người khác đại diện đội tuyển quốc gia đi thi đấu. Chọn 4 người trong 50 thí sinh, An Chi là cái tên thứ năm, thất bại ra về.
Các lão sư cũng đánh giá nàng rất cao, cố ý tìm nàng nói chuyện an ủi nàng, nói đây cũng chỉ là một cuộc thi, nói nàng đừng quá bận tâm, tương lai còn có không gian học tập rộng lớn hơn đang chờ đợi nàng, nàng sẽ có thành tựu càng lớn hơn.
An Chi hà hơi vào bàn tay đang đông cứng.
Tuần trước là tuần thi đấu, làm rất nhiều bài kiểm tra, thi làm thí nghiệm không được như ý cũng có thể lý giải được, có lẽ bản thân đã quá tự tin rồi.
Một bông tuyết bay vào ánh mắt của nàng, lành lạnh mà thấm vào.
An Chi thở dài, kéo hành lý, điện thoại hết pin đang nằm trong túi áo của nàng, cũng sẽ không thể reo lên được. Đoán chừng Ngôn Hề là đang bị chuyện gì làm cho chậm trễ, nàng kéo hành lý nhỏ rời khỏi cổng trường học.
An Chi kéo hành lý bước đi từng bước một. Mấy ngày hôm trước, Liễu Y Y gọi điện thoại cho nàng lỡ miệng nói ra, An Chi biết là bạn trai cũ của Ngôn Hề đã trở về rồi.
Nàng cũng chưa từng gặp qua người này, chẳng qua là sau khi lớn lên cũng từng nghe thấy mọi người ở Ngôn gia nói qua. Sau khi bắt đầu thích Ngôn Hề, nàng thường âm thầm nghe ngóng từ Liễu Y Y, biết được đây là người mà Ngôn Hề yêu thích, bọn họ từng có tình cảm lưu luyến hơn hai năm.
Tựa như quái thú trong truyện cổ tích, ngươi cho rằng chẳng qua nó chỉ là tồn tại trong hư ảo, không nghĩ tới có một ngày nó thật sự xuất hiện ở trong đời thực.
Nàng đứng ở ngã tư đường chờ đèn đỏ, mặc không đủ dầy, cảm thấy tứ chi đều cứng ngắc lại, nghe thấy tiếng hơi thở vù vù của chính mình, lạnh quá.
Đèn xanh bật sáng, nàng kéo hành lý qua đường, ngay trước mặt cũng là những người đi đường mang thần thái vội vàng, vượt qua vạch ngựa vằn. Bỗng nhiên An Chi cảnh giác mà sờ sờ túi áo, mãnh liệt quay đầu lại, nhìn thấy đều là những bóng lưng lạ lẫm.