[Bhtt] Edit – Đào Lý Bất Ngôn – Nhất Trản Dạ Đăng – Chương 46: Định lý sai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Edit – Đào Lý Bất Ngôn – Nhất Trản Dạ Đăng - Chương 46: Định lý sai

Sau đó, tình cảm của Dương Mông Mông và An Chi trở nên rất tốt. Dương Mông Mông càng thêm cố gắng học tập, cũng không thường lên mạng đọc sách nữa. Cha mẹ Dương Mông Mông cảm thấy vui mừng, bởi vì gần đây cha mẹ của nàng bận rộn việc kinh doanh, thỉnh thoảng cũng sẽ cho Dương Mông Mông ở nhà Ngôn Hề qua đêm.

Sauk hi chương trình thi từ kết thúc, Ngôn Hề có một kỳ nghỉ ngắn, bởi vì lão trạch có em bé mới sinh, Ngôn Hề đón An Chi về, đồng thời dọn dẹp một căn phòng dành cho khách ở trong nhà cho Dương Mông Mông.

Dương Mông Mông và An Chi có thể thảo luận đến bất kỳ chủ đề gì, chính là lúc dính đến Ngôn Hề, các nàng sẽ có chút cẩn thận từng li từng tí. Mông Mông hầu như cũng không dám đề cập đến những lời quá rõ ràng, nàng biết Ngôn Hề thật sự là vì An Chi mà đối xử với nàng rất tốt, phòng khách dành cho nàng cũng được trang trí rất đẹp.

\”Chuyện này…Đại khái chính là yêu ai yêu cả đường đi a…\” Dương Mông Mông nói với nàng.

An Chi hơi mím môi, cười với nàng.

Dương Mông Mông cũng hiểu ý mà không nhắc đến nữa, trước mắt, tạm thời, lấy việc học làm trọng.

Cuộc sống tạm thời thật giống như một mặt hồ thuận buồm xuôi gió. Ít nhất thì An Chi cho là như vậy, nàng dồn hết sức lực muốn thi vào một trong năm trường cao trung đứng đầu cả nước, nhưng mà chỉ thi đậu vào thôi còn chưa đủ, nhất định phải đạt thành tích xuất sắc mới được.

Những tâm tình khác nàng cũng không dám suy nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ sâu xa.

An Chi rất giỏi giải đề thi lần đầu tiên cảm thấy lo sợ, đem những tâm tình này gác qua một bên. Có lẽ chính mình lớn lên một chút, thì sẽ có năng lực xử lý những tâm tình này. An Chi còn nhỏ đã xác định so với nam sinh, nàng càng cảm thấy nữ sinh thân thiết đáng yêu, dễ dàng ở chung. Nhưng mà…Nàng không thể giải thích vì sao, thậm chí sợ hãi những tình cảm nàng dành cho Ngôn Hề.

Hình như là không nên như vậy.

Từ khi An Chi bắt đầu đi học, sức học tập của nàng là vượt qua mức quy định, nàng đã sớm có thói quen một mình phát hiện vấn đề sẽ giải quyết vấn đề, nàng đã sớm quen với những vấn đề người khác không hiểu được, nàng sẽ không sốt ruột, bởi vì nói không chừng còn có những kiến thức ở phía trước đang chờ nàng phát hiện.

Mang theo những suy nghĩ như vậy, An Chi cảm thấy càng ngày càng kiên cường, không còn cảm thấy bất an nữa, thậm chí cảm thấy không còn thứ gì khác có thể làm tổn thương nàng.

Nhưng mà cuộc sống chính là cuộc sống, thường thường sẽ ở những thời điểm ngươi bất ngờ chưa kịp phòng bị mà giáng cho ngươi một cái tát tai.

Thứ sáu, cũng là một ngày thứ sáu cuối cùng của thời sơ trung, thứ hai bắt đầu thi cao trung, cuối tuần phải sắp xếp phòng thi, hôm nay trường học liền cho nghỉ sớm một ngày, để học sinh về nhà nghỉ ngơi sớm một chút.

\”Còn năm ngày nữa là được giải phóng!\” Hai người đạp xe đạp, vui vẻ trò chuyện với nhau.

Dương Mông Mông bỗng nhiên \”Ồ\” một tiếng nói: \”An An, đằng kia có một nữ sinh vẫn luôn nhìn ngươi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.