[Bhtt-Edit] Công Chúa, Xem Như Cô Lợi Hại [Hoàn] – Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt-Edit] Công Chúa, Xem Như Cô Lợi Hại [Hoàn] - Chương 57

Ngày qua ngày, nháy mắt đã đến lễ mừng năm mới, thành phố S càng lạnh hơn, người trên phố cũng thưa thớt hơn, người từ nơi khác đến thì về quê ăn tết, dân bản xứ thì ở trong nhà trang trí nhà cửa, còn ai rảnh mò mẫm ra đường?

Đương nhiên, nhà Qua Lâm cũng thế, những năm qua chỉ có mình cô, mỗi năm đều như nhau, đi siêu thị mua một ít đồ ăn, coi như sống qua kỳ lễ. Nhưng năm nay đã khác, năm nay có Tô Chỉ ở đây, không thể tùy tiện qua loa.

Lúc còn ở Đại Doanh, Tô Chỉ an nhàn sung sướng, hết thảy đều có hạ nhân lo, nhưng bây giờ không giống, nhà chỉ có hai người, nàng không động thủ cũng phải động thủ. Lúc này chật vật ngược xuôi nàng mới biết được, thì ra đón năm mới cũng không phải đơn giản.

Sắm đồ tết, tổng vệ sinh nhà cửa, câu đối xuân, vân vân và vân vân, muôn vạn thứ cần làm, nghe tưởng chừng như đơn giản, nhưng làm rồi mới thấy mệt muốn chết, qua vài ngày này, nàng không thể không xem lại bản thân một lần nữa, xem ra còn rất nhiều thứ phải học.

Qua Lâm yêu thương nàng, không muốn Tô Chỉ làm, nhưng đành chịu, kim khẩu người ta đã mở, mặc cho cô nói bao nhiêu cũng không thay đổi được nàng.

Cứ như vậy qua ba ngày mới xem như hết bận, trong nhà rốt cuộc cũng có chút không khí năm mới.

Ba mươi tết, hai nàng cùng nhau gói sủi cảo, Tô Chỉ cán vỏ bánh, Qua Lâm gói, liên tục từ xế chiều đến tối, Tô Chỉ muốn cạn kiệt sức lực. Nhưng mệt mỏi không phải do cán bột, mà là do \’chiến đấu\’. Xem chừng tính trẻ con còn chưa mất, bột mỳ trở thành vũ khí chiến tranh, ngươi ném một phát, ta trả lại một phát, day dưa cả buổi.

Bại trận đương nhiên là Qua Lâm, người Qua Lâm từ trên xuống dưới đều là bột, trắng như người tuyết. Còn Tô Chỉ, trên thân sạch sẽ, chỉ có mặt hơi trắng một chút. Qua Lâm nhìn, tự nhiên khó chịu, tay lấy một nắm bột, nói \”Không công bằng, ngươi xem ngươi biến ta thành cái dạng gì rồi? Tới đây, ta phải ném lại a.\”

Tô Chỉ cười đắc ý \”Không a, chỉ tại ngươi không tinh thông võ nghệ, sao lại trách ta.\”

Qua Lâm cũng biết Tô Chỉ sẽ không đồng ý, vậy nên không nói thêm lời nào, mà nhìn tìm điểm yếu của Tô Chỉ, ném! Nhưng Tô Chỉ là ai? Cái trò con thỏ này của Qua Lâm làm sao qua mắt được nàng, nàng lách nhẹ như mây bay, nắm bột bay trong không khí. Nói thì chậm, nhưng xảy ra nhanh lắm, Tô Chỉ túm một nắm bột, thừa lúc Qua Lâm không có phòng bị, ném! Rất chính xác, toàn bộ khuôn mặt Qua Lâm trắng xóa, ngũ quan cũng không còn thấy luôn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.