Không phải thích, mà là yêu.
Không biết bắt đầu từ khi nào, không vừa mắt đến để trong lòng, thích chuyển hóa thành yêu.
Kỳ diệu cỡ nào.
Lời Qua Lâm nói ra thật kinh người, cô thấy khi cô nói xong, Tô Chỉ ngoại trừ biểu lộ kinh ngạc cũng chỉ có kinh ngạc, không biết có sợ hãi trong lòng hay không, Qua Lâm nhìn không ra, cho nên cô cũng không nắm chắc cho lắm.
Tí tách, đêm khuya yên tĩnh thực sự khô người, thời tiết đêm đông, vậy mà Qua Lâm lại khẩn trương đổ đầy mồ hôi.
\”Ngươi…\” Qua Lâm cứng lưỡi \”Cuối cùng ngươi có ý gì, tỏ một chút thái độ đi a.\”
Sau cả buổi, không thấy đáp lại.
Qua Lâm có chút gấp \”Thường ngày miệng lưỡi bén nhọn, hôm nay thế nào lại im lặng thế, thích hay không thích, ngươi nói đi a!\”
Tô Chỉ thở dài, \”Thích thì sao? Cuối cùng ta cũng phải đi.\”
Trong nháy máy, Qua Lâm cảm thấy giống như gặp phải ngũ lôi oanh đỉnh, cô ngu ngơ đứng yên, thân thể run nhẹ. Hình ảnh ngày trước hiện rõ mồn một trước mắt, những ký ức kia không phải bọt biển, không phải hư ảo, cô biết rõ, biết rõ Tô Chỉ khẳng định cũng có hảo cảm với cô, đúng, Qua Lâm chưa từ bỏ \”Người nào quy định ngươi phải đi? Ta không có đuổi ngươi, tư tưởng là của ngươi, thân thể cũng là của ngươi, muốn đi hay không là quyền của ngươi, ai có thể bắt ép ngươi đi? Nếu như ngươi cũng thích ta thì đừng đi, ở lại đây, hai ta vẫn ở căn hộ đó, giống như bây giờ, mỗi ngày đến y quán làm rồi tan tầm, chẳng phải rất vui vẻ sao?\”
Cô còn nói \”Ngươi trở về làm gì? Trở về không ngoài hai kết quả, ngươi vẫn là công chúa, phải gả cho Tướng quân kia, nếu không còn là công chúa, phải lưu lạc ngoài cung, nói không chừng còn tệ hơn bây giờ. Đừng nói là vì sợ chết tha hương, ngươi thông minh như vậy, khẳng định ngươi phải rõ hơn ta, quốc gia của ngươi diệt vong, thời gian xuôi dòng, trải qua nghìn năm, ngươi vẫn là ở thời kì hiện đại này!\”
\”Nhưng ta không có thân phận!\” Tô Chỉ đột nhiên hô lớn, \”Ta ở lại chỗ này thì sẽ ra sao? Ta không có thân phận, ta làm cái gì cũng không được, sống ở mảnh đất này, ta không quang minh chính đại. Trở về tuy rằng giống như người nói, nhưng ta an tâm, đó là đất của ta, quốc gia của ta, là nhà của ta.\”
…
Chỉ là bởi vì không có thân phận, cho nên mới phải đi sao?
Qua Lâm đột nhiên nở nụ cười, \”Nếu như ta nói, ngươi có thân phận, ở chỗ này ngươi sẽ có thân phận hợp pháp, ngươi có thể sinh sống ở đây như Đại Doanh, ngươi vẫn muốn đi sao?\”
Nghe xong lời này, Tô Chỉ mãnh liệt ngẩng đầu, bất khả tư nghị trừng Qua Lâm, dường như sợ những lời này của Qua Lâm chẳng qua là nói đùa.
Qua Lâm lại hỏi \”Ngươi thấy sao?\”
Tô Chỉ không trả lời, mà là hỏi \”Ngươi hỏi cái này làm gì? Chẳng lẽ thứ này cũng có thể làm?\”