Công việc vừa xong xuôi, trong lòng Qua Lâm đã tràn đầy cao hứng. Bao nhiêu vui vẻ lộ rõ trên mặt cô, nhìn đồng hồ đã đến giờ cơm, liền nhanh chóng kéo Tô Chỉ đến phòng nghỉ chuẩn bị ăn cơm.
Thức ăn hôm nay không tệ, có món thịt bò hầm khoai tây Qua Lâm yêu thích, còn có thêm gà xé phay. Cô bày chén đũa ra, Tô Chỉ để điện thoại lên bàn, cởi áo blouse, hai người bắt đầu ăn phần cơm trưa của mình.
Chẳng qua là cơm còn chưa ăn được bao nhiều thì chuông điện thoại của Tô Chỉ đột nhiên reo lên.
Qua Lâm không nghĩ nhiều, đầu không tự chủ cuối nhìn điện thoại trên bàn, nhưng không nhìn thì thôi, nhìn thấy là ăn cơm hết vô. Điện thoại trên mặt bàn vẫn reo, màn hình nhấp nháy hiển thị hai chữ \’Quốc sư\’.
Điện thoại vừa mới mua ít ngày, vậy mà đã lưu số Quốc sư, làm sao Qua Lâm không tâm phiền ý loạn cho được, cô còn tưởng rằng, di động này chỉ có tên của cô thôi, haizz.
Tô Chỉ cũng hơi mất tự nhiên, từ trước đến nay Quốc sư không hề liên lạc điện thoại, hôm nay điện thoại, nhất định là có chuyện rồi, như vậy đêm nay… nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều, ngừng một chút, để bát đũa trong tay xuống, bắt điện thoại.
Qua Lâm vểnh tai, ra sức lắng nghe, nhưng Quốc sư bên kia nói gì cô không thể nghe được, chỉ có thể nghe thấy Tô Chỉ dùng thanh âm vô cùng nhẹ nhàng \”Ừ… ừ… được, buổi chiều ta qua.\”
\’Buổi chiều ta qua.\” Qua Lâm nghe xong Tô Chỉ nói như vậy, nội tâm đột nhiên trầm xuống, ngay sau đó là lửa giận vô hình bốc lên cao. Cô kiên khẫn chờ Tô Chỉ cúp điện thoại, lúc đó mới nghẹn nộ khí nói \”Buổi chiều ngươi muốn đi?\”
\”Đúng vậy.\” Tô Chỉ nói.
\”Vậy chuyện của ta thì sao?\”
\”Ngươi…\” Tô Chỉ ngừng một lát, lại nói \”Ta sẽ đi sớm về sớm, chín giờ sẽ có mặt ở nhà.\”
\”Ngươi nói là nói như vậy, nhưng mỗi lần gặp Quốc sư ngươi có bao giờ về sớm? Hôm nay ngươi đi, khẳng định là chưa đến nửa đêm chưa về.\”