[Bhtt – Edit] – Con Đường Hoàn Lươn Của Thiếu Tướng Cặn Bã – Chương 55 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] – Con Đường Hoàn Lươn Của Thiếu Tướng Cặn Bã - Chương 55

Tần Mộ Vân ngồi xuống, không để ý tới Lê Đồng đang nói nhảm, cô xem như đã hiểu. Cãi nhau với Lê Đồng, cuối cùng đều sẽ bị cô ấy vòng vo.

Từ khi người nào đó mở ra thuộc tính kỳ lạ, biểu hiện ra một mặt khiến người ta không thể chịu nổi.

Thật nên để cấp dưới của Lê Đồng nhìn thấy bộ dạng hiện tại của cô ấy, đâu còn dáng vẻ thiếu tướng thiết huyết, lãnh khốc vô tình như lời đồn bên ngoài.

Lê Đồng cười gắp một chiếc đũa sủi cảo bỏ vào bát Mộ Vân, khi đối phương nhìn qua, cô nói: \”Ăn nhiều một chút.\”

Tần Mộ Vân cúi đầu nhìn chiếc sủi cảo trắng trẻo mập mạp trong bát, gắp lên cắn một miếng, cẩn thận sợ bị nước súp trong sủi cảo làm bỏng.

Vừa vất vả ăn xong chiếc sủi cảo kia, trong bát lại có thêm hai chiếc há cảo tôm.

\”Đừng gắp cho tôi nữa, tôi ăn không hết.\” Cô phản kháng nói.

Lê Đồng như không có chuyện gì bóc một quả trứng luộc, nhớ lại lượng ăn của Mộ Vân mấy buổi sáng trước. Nếu cô ấy đã quyết định muốn làm cho quan hệ hai người thân thiết hơn, thì không thể để Mộ Vân tùy ý thích ăn thế nào thì ăn, chỉ ăn hai miếng như vậy làm sao đủ.

\”Buổi sáng em ăn quá ít, một mình tôi ăn còn nhiều hơn hai người cộng lại.\”

\”Ăn ít như vậy, em bé sẽ bị đói đấy.\”

\”Tôi ăn không nhiều như cô, em bé bây giờ còn nhỏ mà.\” Tần Mộ Vân nhíu mày, cô chính là không muốn ăn nhiều như vậy, dù cô ăn hết cũng không muốn ăn.

Lê Đồng thấy cô có chút phản ứng từ chối, bất đắc dĩ thở dài, bỏ quả trứng luộc vào bát Mộ Vân, trước khi đối phương nổi giận nhanh chóng nói.

\”Ăn xong trong bát đi, tôi không bỏ thêm nữa.\”

\”Được không.\” Ngữ khí của Lê Đồng quả thực không khác gì dỗ trẻ con.

Tần Mộ Vân lúc đầu không nghe ra, đến khi nhận ra thì chỉ cảm thấy tai có chút nóng. Cô chậm rãi cúi đầu, giải quyết đồ ăn trong bát.

Cô cũng không biết mình làm sao vậy, rõ ràng không muốn nghe Lê Đồng, bây giờ lại làm theo ý đối phương, nhai nát đồ ăn trong bát rồi nuốt xuống.

Vì vấn đề góc độ, Lê Đồng không phát hiện ra sự khác biệt của Mộ Vân đối diện.

\”Sáng nay tôi có việc phải ra ngoài, có thể giữa trưa không về.\” Cô vừa nói vừa lau miệng, không biết từ lúc nào, cô đã ăn sạch phần của mình.

\”Là công việc sao?\” Tần Mộ Vân thuận miệng hỏi một câu.

\”Không phải.\”

\”Là cơ giáp của tôi phải đưa đi bảo dưỡng định kỳ.\”

\”Ồ.\”

Tần Mộ Vân không hỏi thêm, Lê Đồng ngồi trước mặt cô, nhàn nhã nhìn cô ăn bữa sáng.

Khoảng mười phút sau, cô nuốt xuống miếng trứng luộc cuối cùng, uống một ngụm nước ấm trong tầm tay. Rồi thấy Lê Đồng nhận điện thoại, ừ một tiếng đơn giản rồi ngắt máy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.