[Bhtt – Edit] – Con Đường Hoàn Lươn Của Thiếu Tướng Cặn Bã – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] – Con Đường Hoàn Lươn Của Thiếu Tướng Cặn Bã - Chương 42

\”Không phải, em chỉ là không kiểm soát được cảm xúc thôi, không liên quan đến cô.\” Tần Mộ Vân hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại, giọng nói vẫn còn run rẩy.

\”Em không sao.\”

Nhìn bộ dạng này mà nói không sao, Lê Đồng tin mới lạ.

\”Không phải em, vậy là do Nhiếp Lâm nhắc đến Lâm Nhã sao?\” Cô thở dài lẩm bẩm.

\”Không phải.\”

\”Em và Lâm Nhã không giống nhau, nếu em để ý đến lời Nhiếp Lâm nói, tôi có thể giải thích.\” Lê Đồng vừa suy tư vừa nói, đột nhiên đầu óc cô lóe lên.

\”Em đang giận tôi nhớ đến Lâm Nhã sao?\”

Tần Mộ Vân tròn mắt nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

\”Xem ra tôi nói đúng rồi.\” Lê Đồng có chút dở khóc dở cười, cô cũng kỳ lạ sao mình vẫn còn nhớ đến chuyện này.

Cô kéo khóe miệng cười nhạt, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt Tần Mộ Vân, nhẹ giọng nói: \”Lần đầu gặp mặt mà lạnh nhạt với em như vậy, thật xin lỗi.\”

\”Em còn khó chịu không?\” Thấy tâm trạng Tần Mộ Vân có vẻ tốt hơn, cô hỏi.

\”Xin lỗi, cảm xúc của em gần đây không ổn lắm.\” Tần Mộ Vân nhận ra mình vẫn còn trong lòng Lê Đồng, có chút không tự nhiên nói.

\”Là do mang thai sao?\” Lê Đồng như đang suy tư, sao Tần Mộ Vân lại để ý đến chuyện nhỏ nhặt này như vậy?

\”Chắc vậy, gần đây cảm xúc của em hay dao động vì những chuyện nhỏ nhặt.\” Tần Mộ Vân gật đầu.

\”Tôi nghe nói người mang thai đều như vậy, chắc không phải vấn đề lớn gì, ngày thường giữ tâm trạng vui vẻ là được.\”

\”Người mang thai không nên khóc, sẽ không tốt cho mắt.\” Lê Đồng sờ mắt cô, có chút đau lòng.

Chuyện của Lâm Nhã có vẻ đã qua, Lê Đồng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc họ đang nói chuyện, chuông cửa đột nhiên vang lên.

\”Em ra mở cửa.\” Tần Mộ Vân nói rồi định đứng dậy, bị cô đè tay xuống.

\”Tôi ra mở cửa, em cứ ngồi đây.\”

Mở cửa, Lê Đồng thấy An Kỳ đứng ngoài cửa.

\”Lê tỷ, Mộ Vân, cô ở nhà à, em đến tìm chị Mộ Vân.\” Nụ cười trên môi An Kỳ cứng đờ khi thấy cô.

\”Vào đi.\” Lê Đồng lùi lại một bước để An Kỳ vào, thầm nghĩ bộ dạng vừa khóc của Mộ Vân không biết có gây hiểu lầm không.

\”Chị Mộ Vân, em đến tìm chị chơi.\” An Kỳ thấy có người trong phòng khách, vội vàng chạy đến bên cạnh Tần Mộ Vân nhỏ giọng nói: \”Hôm nay chị Mộ Vân không online, mọi người đều hỏi em.\”

\”Ai, chị Mộ Vân, mắt chị sao đỏ hoe vậy, trông như vừa khóc ấy.\” An Kỳ nói rồi nhận ra có gì đó không đúng, cô nhíu mày nhìn mắt Tần Mộ Vân.

Khi thấy Lê Đồng đi tới, ánh mắt cô không khỏi trở nên nghi ngờ, chẳng lẽ là cô ấy bắt nạt chị Mộ Vân?

Lê Đồng bị nhìn như vậy, cô biết mình sẽ bị hiểu lầm. Thôi thì, nói cho cùng lần này Mộ Vân khóc cũng có liên quan đến mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.