Chương 18
Giang Bắc Vọng cả đêm cũng không ngủ.
Vốn dĩ cô là kiểu người vừa đặt lưng xuống giường là ngủ ngay. Buồn ngủ ập đến chỉ trong chớp mắt, mí mắt nặng trĩu, mới vừa áp mặt lên gối, giây kế tiếp liền trực tiếp chìm vào giấc mộng cảnh trình độ cao.
Kết quả, vừa nghe tiếng máy móc vô cảm của hệ thống vang lên, Giang Bắc Vọng lập tức tỉnh táo như chưa từng buồn ngủ.
Sau một trận \”thăm hỏi\” lẫn nhau đầy thân tình với hệ thống, cô tuy rằng vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng lại nằm thừ nhìn trần nhà suốt nửa ngày, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn ngủ tiếp.
Cách \”thăm hỏi\” của đôi bên bao gồm nhưng không giới hạn trong mấy câu như:
\”Loại sai sót cấp thấp thế này cũng có thể mắc phải, nên bảo hệ thống như ngươi đi làm thiết bị trang trí thì hơn.\”
【 Ký chủ đừng tưởng mình không lệch khỏi thiết lập nhân vật thì muốn thử nghiệm điên cuồng lúc nào cũng được. 】
\”Ta còn tưởng loại hệ thống như ngươi dù có cách thức hóa cũng chẳng cứu vãn nổi. Có chạy lại từ đầu bao nhiêu lần cũng không thông minh lên nổi.\”
【 Ký chủ khiêu khích bản hệ thống lúc nào không nói, thử nghiệm vượt giới hạn lúc nào cũng không nói, giờ lại lôi mấy thứ này ra nói thì có ích gì. 】
Một đêm hỗn loạn trôi qua, sáng sớm, Giang Bắc Vọng đã xuất hiện trong đại sảnh Giang gia.
Cô ngồi nghiêng người trên ghế sô pha chính giữa đại sảnh. Có lẽ do cả đêm không ngủ, vành mắt hơi thâm xanh, cả người cũng mang theo một làn u ám đặc biệt.
Đám người hầu đã chuẩn bị sẵn bữa sáng đều không khỏi nhẹ tay nhẹ chân, sợ làm phiền đến vị tiểu thư đang không vui vẻ gì kia.
Dù Giang Bắc Vọng căn bản chẳng buồn liếc mắt nhìn họ một cái.
Nói nghiêm túc, vị tiểu thư này chẳng qua chỉ ngồi đó, hoàn toàn không có ý giám sát công việc của họ.
Thế nhưng không hiểu sao, ai nấy đều có cảm giác sau lưng lạnh toát, đến cả thói quen sáng nào cũng tám chuyện cho tỉnh ngủ cũng chẳng ai dám hé răng.
Giang Bắc Vọng ngồi đó khoảng chừng nửa tiếng, mới thấy Úc Đông từ trên cầu thang đi xuống.
Rõ ràng cô ấy còn chưa tỉnh ngủ hẳn, sắc mặt còn mang theo vài phần ngái ngủ.
Sau một cú quét ánh mắt cực nhanh để trao đổi với hệ thống, Giang Bắc Vọng chợt liếc thấy Giản Phong cũng đang chuẩn bị bước xuống cầu thang.
Ánh mắt cô lướt nhanh một vòng trên bàn.
Chỉ có một rổ hoa quả đầy ắp.
Một quả quýt to tròn bị Giang Bắc Vọng cầm lên, không nặng không nhẹ, trực tiếp ném vào vai Úc Đông.
Trọng lượng quả quýt vốn không đáng kể, lại thêm cô khống chế sức lực rất chuẩn, nên ném trúng cũng chẳng đau là bao.
Úc Đông đứng tại chỗ nhìn thoáng qua, sau khi ngẩng đầu, dường như tinh thần tỉnh táo hơn một chút.
Cô thấy Giang Bắc Vọng nhấp một ngụm nước chanh trên bàn, sau đó nhíu mày ra mặt, đặt chiếc ly sang một bên như thể cực kỳ không hợp khẩu vị.