[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 98 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 81 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 98

Bệnh viện cao cấp, khu nội trú.

Tiểu Nguyệt Nha bị kinh sợ, lại đứng giữa gió lạnh bên cửa sổ, chưa kịp tới bệnh viện đã bắt đầu sốt cao.

Từ Cẩn Mạn và Thẩm Thù đứng bên giường, trông y tá đâm kim vào làn da mềm mại của bé, tim cả hai đau như bị bóp nghẹt.

Thẩm Thù vẫn còn run rẩy, chân đứng không vững. Sau khi Tiểu Nguyệt Nha được sắp xếp ổn thỏa, Từ Cẩn Mạn đỡ nàng ngồi xuống ghế.

Từ Cẩn Mạn quỳ một gối trước mặt nàng, bàn tay nhẹ nâng đôi chân thon dài lộ ra dưới lớp áo khoác, ánh mắt khẽ lướt qua từng chỗ, như kiểm tra có bị thương không.

\”Vừa rồi ngã, thật sự không bị đau ở đâu chứ?\”

Thẩm Thù lắc đầu: \”Không.\”

Nàng vẫn mặc bộ váy dùng cho buổi gặp fan, may mắn lúc lên lầu, Đồng Gia kịp đưa áo khoác dài chạm mắt cá. Nơi nàng ngã cũng không có mảnh kính, không bị thương gì lớn.

Tay nàng đặt lên mu bàn tay của Từ Cẩn Mạn, kéo tay cô về, giọng khàn khàn chưa hoàn hồn: \”Từ Cẩn Mạn, lo cho em trước đi.\”

Vừa dứt lời, sống mũi nàng đã cay xè.

Cổ tay Từ Cẩn Mạn được băng gạc quấn quanh, là nhân viên cứu hộ xử lý tại hiện trường. Khi Bạch Hiểu lơ lửng giữa không trung, móng tay bà ta gần như xé rách cổ tay Từ Cẩn Mạn, suýt nữa cắt trúng động mạch.

Thẩm Thù không ngờ bản thân lại dễ xúc động đến thế. Trước đây nàng ghét khóc, cảm thấy nó là biểu hiện yếu đuối, giống như thừa nhận thất bại. Nhưng khi chứng kiến Từ Cẩn Mạn đối diện hiểm nguy, nàng không thể kìm được. Nhất là khoảnh khắc cô lao ra cửa sổ, tim nàng như ngừng đập.

Từ Cẩn Mạn nhìn đôi mắt hoe đỏ của Thẩm Thù, lòng như bị ai siết chặt: \”Đừng khóc… chị mà khóc, em sợ lắm.\”

Trong căn phòng khi nãy, chỉ cần nghe thấy tiếng nàng khóc, cô đã gần như không thể kiềm chế bản thân.

Thẩm Thù mắt vẫn mờ sương: \”Sao chị không thấy em sợ chút nào?\”

\”Em thật sự sợ.\” Từ Cẩn Mạn nhẹ nghiêng đầu, tựa má vào đầu gối nàng.

Trên đường đến nơi, cô thật sự rất sợ. Cô không dám nghĩ đến tình huống xấu nhất. Lúc đứng dưới lầu nhìn thấy Bạch Hiểu ôm Tiểu Nguyệt Nha trước cửa sổ, đầu óc cô vang lên một cảnh tượng khác—nếu người ấy là Thẩm Thù thì sao? Máu cô như đông lại.

Từ Cẩn Mạn nhắm mắt, hình ảnh Bạch Hiểu nhảy xuống vẫn hiện rõ trong đầu, ngón tay bất giác siết chặt.

Thẩm Thù lo cô sẽ làm rách vết thương, khẽ gỡ bàn tay đang nắm chặt khỏi đầu gối mình.

Hai người cứ thế nắm tay nhau, lặng lẽ chờ Tiểu Nguyệt Nha tỉnh lại, chẳng ai lên tiếng.

Chuyện vừa xảy ra quá nguy hiểm, đến mức không lời nào diễn tả được. Họ đều còn kinh hoàng, hoảng loạn. Một sinh mạng đã mất đi trước mắt họ, còn họ, vừa đi qua ranh giới giữa sống và chết.

Lúc này, sự hiện diện của nhau là phương thuốc tốt nhất.

Chờ đến khi tình trạng của Tiểu Nguyệt Nha ổn định, Từ Cẩn Mạn thấy Lê Lam đứng ngoài cửa phòng bệnh. Cô buông tay Thẩm Thù, theo Lê Lam rời khỏi phòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.