\”Hôm nay vốn định đưa các bạn nhỏ đi dã ngoại mùa thu. Có lúc các hộ lý thay phiên dẫn các bé chơi, nhưng đến giờ tập hợp vẫn không thấy một nhóm quay về. Hộ lý dẫn Tiểu Nguyệt Nha không bắt máy. Một bé nói người đó đã dẫn Tiểu Nguyệt Nha đi mất. Lúc đó chúng tôi mới phát hiện có điều không ổn,\”
Viện trưởng nói, giọng đầy áy náy. \”Chúng tôi đã báo cảnh sát. Từ tiểu thư, thật sự xin lỗi…\”
Địa điểm dã ngoại nằm ở vùng ngoại ô Bắc Thành, cách nội thành chỉ khoảng bốn mươi phút lái xe.
Từ Cẩn Mạn khẽ nhắm mắt, cố ép mình giữ bình tĩnh.
Gương mặt Bạch Hiểu vẫn văng vẳng trong tâm trí. Thẩm Thù bên kia vẫn chưa thể liên lạc, giờ đến lượt Tiểu Nguyệt Nha mất tích—điều này tuyệt đối không thể là ngẫu nhiên.
Ngón tay cô siết chặt lòng bàn tay, làn da trắng bệch đến lạ.
Chợt như nhớ ra điều gì, cô mở bừng mắt, lập tức chuyển điện thoại sang chế độ loa ngoài, đồng thời nhắn nhanh vào nhóm công việc của Thẩm Thù: \”Hộ lý đó họ gì? Có ảnh không?\”
Viện trưởng báo tên, không phải Bạch Hiểu.
\”Có ảnh.\”
Từ Cẩn Mạn lập tức tag tên tất cả thành viên trong nhóm studio, yêu cầu không để Thẩm Thù ở một mình, đồng thời liên hệ với đặc quản sở.
Cô mở ảnh viện trưởng vừa gửi.
Viện trưởng nói: \”Đây là ảnh chụp chung sáng nay. Người đứng cạnh Tiểu Nguyệt Nha chính là bà ta.\”
Ngón tay Từ Cẩn Mạn siết chặt điện thoại. Không ngoài dự đoán, người trong ảnh chính là Bạch Hiểu.
Bà ta không chỉ dẫn Tiểu Nguyệt Nha rời đi, mà còn từng xuất hiện tại buổi fan meeting của Thẩm Thù. Từ Cẩn Mạn không dám nghĩ thêm.
Giọng cô hơi run: \”Viola! Nhanh lên, đừng để ý đèn đỏ!\”
Lúc rời khỏi buổi fan meeting, chương trình gần như đã kết thúc, khoảng cách cũng chưa xa. Nếu quay lại, chỉ mất bảy đến tám phút.
Nhưng trong bảy tám phút ấy, bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.
Trong nhóm vẫn chưa có ai trả lời.
Cô liên tục gọi cho Đồng Gia, nhưng không ai bắt máy.
…
Hội trường buổi fan meeting.
Chương trình đã đi đến phần cuối cùng. Thẩm Thù khẽ ôm ngực, hơi cúi người, cảm ơn người hâm mộ: \”Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ tôi, cảm ơn vì tất cả những gì các bạn đã làm—tiếp ứng, tuyên truyền,….\”
Nàng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt như cánh hoa hé nở, làm rung động lòng người.
Nàng cười, cả hội trường cũng rộ lên những nụ cười đáp lại.
Thẩm Thù nói tiếp: \”Mọi người vất vả rồi… Tôi chẳng có gì để đáp lại, chỉ có thể nỗ lực hơn nữa, hy vọng không phụ lòng mọi người. Mong chúng ta sẽ mãi đồng hành, năm tháng an yên.\”
Thẩm Thù vốn là người chậm nhiệt, cũng hiếm khi cởi mở trước mặt người lạ.
Fan lâu năm vốn hiểu tính cách nàng, giờ nghe được những lời này, đặc biệt là câu nói sau cùng, ai nấy đều không khỏi xúc động.