Từ Ly nghiến chặt răng, gương mặt tái nhợt đi trông thấy. Cô ta oán hận trừng mắt nhìn Từ Cẩn Mạn. Lúc này, Từ Cẩn Mạn trông thật lãnh đạm.
Đôi mắt Từ Ly đỏ hoe lên, hận không thể xông tới xé nát cô ra. Một ý nghĩ bỗng bùng lên trong đầu, cô ta liền lao tới, gào lên: \”Mày tính kế tao\”
Từ Cẩn Mạn đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo khi Từ Ly bị các nhân viên đặc quản sở khống chế lại ở bên cạnh.
Lê Lam giơ tay ra hiệu, ngay lập tức, một nhân viên đã thu giữ chiếc ống tiêm trên người Từ Ly.
Từ Ly điên cuồng giãy giụa, gào lên: \”Thả tao ra! Từ Cẩn Mạn, đồ tiện nhân, mày hãm hại tao!\”
\”Xuỵt.\” Từ Cẩn Mạn dời mắt khỏi mặt Từ Ly, liếc nhìn Từ Thao vẫn còn yếu ớt và chưa hiểu chuyện, rồi nói với Lê Lam: \”Cảnh quan Lê, ba tôi cần nghỉ ngơi. Chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện được không?\”
Lê Lam ra hiệu, Từ Ly bị hai người ép đi ra ngoài.
Tiếng kêu gào điên cuồng của Từ Ly vang vọng khắp hành lang bệnh viện tĩnh lặng, âm thanh như được khuếch đại lên gấp bội.
Từ Cẩn Mạn theo ra ngoài, nhường lại không gian trong phòng cho bác sĩ và y tá.
Từ Ly bị khống chế, vẫn không ngừng trừng mắt nhìn Từ Cẩn Mạn đang thong dong đứng ở cửa. Tại sao cô ta đột nhiên nghi ngờ mình? Làm sao cô ta có thể thiết kế được một kế hoạch chu toàn đến vậy?
Trừ phi… Chu Bái đã bán đứng mình!
Chu Bái và Từ Cẩn Mạn đã hợp sức giăng bẫy cô ta!
\”Là Chu Bái bán đứng mình…\”
Từ Ly cảm thấy hỗn loạn vô cùng, đầu óc bị kích thích mạnh mẽ, những suy nghĩ đó vô thức bật ra thành lời.
Từ Cẩn Mạn dừng lại, bước đến gần hơn.
Cách vài bước chân, cô khẽ cong môi: \”Đoán xem?\”
Sự tín nhiệm là thứ thật vi diệu.
Từ Ly ngẩng đầu lên, dù cô ta có giãy giụa hay gào thét đến đâu cũng vô ích. Cô ta biết mình đã bị Chu Bái phản bội, bị đặc quản sở bắt giữ, không còn bất kỳ hy vọng nào nữa.
Cuộc đời cô ta xem như đã chấm dứt.
Mọi thứ đã kết thúc.
Hy vọng của mẹ cô ta cũng tan tành theo làn khói.
Tiếng la hét của Từ Ly dần xa.
\”Chưa nói đến những chuyện khác vẫn còn trong tay Từ Ly, riêng tội giết người chưa thành cũng đủ để cô ta phải nhận án từ ba đến mười năm tù.\” Lê Lam nói giọng lạnh nhạt, như một cỗ máy vô cảm.
Nhưng Từ Cẩn Mạn chưa bao giờ thấy Lê Lam lạnh lùng đến thế.
Cô thu ánh mắt lại, nhìn Lê Lam, giọng nói chân thành: \”Cảm ơn cô.\”
Từ Cẩn Mạn cần đến đặc quản sở làm biên bản. Sau khi trao đổi nhanh với Lê Lam, trước khi đi, cô ghé vào phòng Từ Thao một lát.
Cô chậm rãi bước đến bên cạnh giường bệnh. Từ Thao vẫn đang đeo ống thở, đôi mắt thường ngày sắc bén giờ đục ngầu, trông như một đầm lầy bị khuấy lên đầy bùn đất.