[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 82 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 41 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 82

Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, chiếu lên hai người, đổ bóng dài trên khay trà đặt cạnh ghế.

Hai chiếc bóng, một thẳng tắp, một cong mềm mại.

Trên mặt khay trà, chúng nghiêng ngả, đan xen vào nhau, tạo nên một không gian văn phòng thoáng chút kỳ lạ, mơ hồ.

Cửa phòng nhỏ không khép kín, Từ Cẩn Mạn chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thẳng ra ngoài.

Áo sơ mi của Thẩm Thù không quá mỏng, nàng không mặc lớp lót bên trong, chỉ để lộ viền nội y ren trắng đơn giản.

Từ Cẩn Mạn đã từng thấy chiếc áo này trên ban công.

Cô không đi quá giới hạn, chỉ nhẹ nhàng để lại một dấu son đỏ nhạt vương vấn ở phía trên.

Hương sữa tắm ngọt ngào hòa quyện với mùi hương thảo thoảng nhẹ… Từ Cẩn Mạn khẽ hít sâu một hơi, bỗng nghĩ rằng sau khi tiêm chất đóng kín, cô sẽ không còn ngửi được mùi hương này nữa.

Rồi cô chợt nhớ ra, chất \”hoãn thích\” không thể ngay lập tức ngăn chặn hoàn toàn mọi Pheromone. Bản năng của cô vẫn có thể cảm nhận được sự dao động của Pheromone.

Nhưng giờ đây, cảm nhận ấy đã yếu đi rất nhiều, ở mức độ này không đủ để kích hoạt chứng ứng kích của cô.

Khoảnh khắc ấy, Từ Cẩn Mạn nhận ra mình đang trở nên tham lam.

Không phải cô không sợ hãi. Cô sợ cái ngày mà cô thật sự không thể ngửi thấy mùi Pheromone của Thẩm Thù nữa.

\”Ư…\”

Thẩm Thù vốn đang vịn vào vai Từ Cẩn Mạn, cảm giác cô bỗng ngừng lại.

Hai giây sau, Từ Cẩn Mạn ngẩng đầu, ánh nhìn sâu thẳm trong đôi mắt ấy như muốn hút người đối diện vào.

Cô thở dài, giọng mang chút bất mãn: \”Màu nhạt quá.\”

Thẩm Thù đỏ mặt, cúi xuống nhìn dấu son trên áo mình.

Son bóng vốn không đậm như son môi, chỉ mơ hồ thấy được hình dáng đôi môi của cô in lại.

Thẩm Thù nói: \”Nhưng son môi đỏ của em vẫn đậm lắm mà.\”

Từ Cẩn Mạn: \”Thật không?\”

\”Ừ.\”

Thẩm Thù nhìn thẳng vào đôi môi đỏ mọng của Từ Cẩn Mạn, ngón cái khẽ chạm vào môi cô, nhẹ nhàng trượt ngang sang bên. Màu son bóng loáng kéo dài đến khóe miệng, từ đậm chuyển sang nhạt dần.

Như một nét vẽ tùy hứng bị lem.

Từ Cẩn Mạn ngẩng đầu lên, đôi mắt hẹp dài híp lại dưới ánh sáng, sâu thẳm mà đầy mê hoặc.

\”Làm gì thế?\”

\”Thử xem.\”

\”Thử gì cơ?\”

Thẩm Thù đặt ngón trỏ lên môi dưới của cô, lặp lại động tác ấy, môi cô bị ép xuống một chút, rồi nhẹ nhàng bật lên.

Nàng cười, như thể rất hài lòng với trò nghịch ngợm của mình.

Từ Cẩn Mạn: \”…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.