[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 80 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 85 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 80

\”Vậy em phải chứng minh, em không phải đầu gỗ đúng không?\”

\”Chứng minh thế nào?\”

Từ Cẩn Mạn không nhìn rõ nét mặt của Thẩm Thù trong bóng tối, chỉ cảm nhận chút dịu dàng trong giọng nói ấy, lòng cô thắt lại. Từ Cẩn Mạn nhẹ nhàng luồn tay xuống cằm Thẩm Thù, nâng mặt nàng lên.

Khi môi chạm nhau, Từ Cẩn Mạn cảm nhận vòng eo Thẩm Thù hơi căng cứng, cô liền dịch tay xuống, siết nhẹ vòng eo ấy.

Không biết đã bao lâu, Thẩm Thù khẽ đẩy vai Từ Cẩn Mạn ra, giọng nàng hơi khàn đặc: \”Từ Cẩm Mạn em bị sốt à?\”

\”Hả?\”

Đầu óc và tai Từ Cẩn Mạn ong ong, cô thoáng nghe nhầm thành — \”Từ Cẩn Mạn, em đang phát tình à?\”

Hôm nay từ miệng Thẩm Thù, cô nghe được hai từ hoàn toàn mới.

Có bệnh.

Phát tình.

Những từ nàng chưa từng dùng bao giờ.

Từ Cẩn Mạn cúi đầu xuống, khẽ chạm trán Thẩm Thù, dịu giọng hỏi: \”Nóng lắm sao?\”

Thẩm Thù: \”…\”

Thẩm Thù khựng lại, lập tức đưa tay sờ trán Từ Cẩn Mạn. Lúc nãy ôm cô, nàng đã cảm thấy nhiệt độ cơ thể cô hơi cao, nhưng không quá để tâm.

Giờ sờ vào, trán Từ Cẩn Mạn rõ ràng nóng hơn lòng bàn tay Thẩm Thù.

Từ Cẩn Mạn bị đẩy ra, cảm thấy hơi hụt hẫng. Cô tưởng Thẩm Thù vẫn đang giận mình, lòng bắt đầu trở nên bồn chồn. Nhưng giây sau, Thẩm Thù nhẹ nhàng ấn cô nằm xuống giường, giọng nàng cứng rắn hơn một chút: \”Em không biết mình đang khó chịu à?\”

Từ Cẩn Mạn chậm rãi nhận ra, đúng là có chút không thoải mái.

Chiều nay uống thuốc, cô đã thấy đỡ hơn, nhưng tối họp xong, việc tập trung lâu khiến cô hơi chóng mặt. Dẫu vậy, cô không hề nghĩ mình bị sốt.

Lúc nãy, tâm trí cô hoàn toàn đặt trên Thẩm Thù, không còn để ý đến bất cứ điều gì khác.

Nếu biết mình cảm sốt, cô đâu dám hôn Thẩm Thù.

Từ Cẩn Mạn đưa mu bàn tay che miệng, hơi bực bội nói bằng giọng mũi: \”Chết thật, lỡ lây cho chị thì sao?\”

Đèn chưa bật, cả hai chỉ dựa vào âm thanh và cảm xúc để cảm nhận đối phương.

Thẩm Thù nghe giọng cô, bật cười khe khẽ.

Thậm chí nàng còn thấy Từ Cẩn Mạn lúc này có chút đáng yêu.

Trong bóng tối, Thẩm Thù nắm lấy tay Từ Cẩn Mạn, dịu dàng nói: \”Cả hai cùng bệnh, ở nhà, chẳng phải càng tốt sao?\”

Từ Cẩn Mạn im lặng một lát, rồi cũng cười theo.

Thẩm Thù tìm thấy thuốc hạ sốt còn sót lại, đưa cho Từ Cẩn Mạn uống, rồi tắt đèn.

Từ Cẩn Mạn định qua phòng bên ngủ, nhưng rồi thiếp đi trong suy nghĩ miên man.

Mơ màng, cô cảm giác có người đang ôm mình, thật chặt.

Rồi cô mơ thấy mình lạc vào một căn phòng nóng như lò thiêu, hơi nóng dường như nướng cháy cơ thể, khiến cô như bị rút cạn sức sống, chỉ muốn nhảy ngay vào hồ nước lạnh băng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.