[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 22 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 39

Giày cao gót nện trên phiến đá, gấp gáp mà lanh lảnh.

Từ Cẩn Mạn khom người, hai tay nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay gầy guộc của Thẩm Thù, kéo nàng lên, nửa ôm vào lòng. Mặt cô trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng quét về phía nhân viên bên cạnh: \”Phiền anh.\”

Người cầm khăn tắm bị ánh mắt băng giá lườm tới, uy thế mạnh mẽ khiến hắn run rẩy theo bản năng, vội vàng đưa khăn tới.

Trường quay xôn xao bàn tán nghi hoặc về thân phận của người mới đến. Đây là trụ sở đài truyền hình, cần phải có giấy phép đặc biệt mới được vào, không phải ai cũng có thể tự do ra vào.

Nhưng vài giây trôi qua, không thấy đạo diễn hay quản lý nào lên tiếng hỏi han. Liếc mắt sang, họ phát hiện bên cạnh đạo diễn có thêm một người lạ mặt. Người của công ty Thánh Tâm nhanh chóng nhận ra đó chính là trợ lý thân cận của lão bản.

Trợ lý thì thầm điều gì đó vào tai đạo diễn, đạo diễn nhìn về phía Thẩm Thù và Từ Cẩn Mạn, rồi lên tiếng: \”Thẩm Thù, cô nghỉ ngơi một chút đi, tìm lại cảm xúc. Tiểu Tần, chuẩn bị đi, chúng ta sẽ quay bổ sung cảnh vừa rồi trước.\”

Thẩm Thù nói lời cảm ơn.

Từ Cẩn Mạn nhẹ nhàng quấn chiếc khăn tắm ấm áp quanh người Thẩm Thù, đỡ lấy nàng, cúi mắt hỏi han: \”Cô ngã có bị thương ở đâu không?\”

Thẩm Thù đối diện với ánh mắt đầy ân cần của cô, trong lòng rung động, nàng nhẹ nhàng lắc đầu.

Từ Cẩn Mạn xoa nhẹ cánh tay lạnh cóng của nàng, ánh mắt thoáng lướt qua Nhậm Tiểu Kỳ.

Động tác của cô dịu dàng, nhưng ánh mắt sâu thẳm như một hồ nước tĩnh lặng, ẩn chứa một nguy hiểm khó lường.

Nhậm Tiểu Kỳ cứng người lại, vô thức cảm thấy căng thẳng, cô ta cố gắng nở một nụ cười gượng gạo: \”Từ tiểu thư, đã lâu không gặp.\”

Từ Cẩn Mạn dời ánh mắt đi, như thể không nghe thấy lời cô ta nói, rồi quay sang hỏi Thẩm Thù: \”Cô còn muốn quay nữa không?\”

Từ lần thứ ba Thẩm Thù bị đẩy xuống nước, cô đã đến đây. Sợ ảnh hưởng đến cảnh quay của nàng, cô cố nhẫn nhịn đến tận bây giờ.

Cái gì mà bước chân vào nghề thì phải chịu đựng oan ức, cái gì mà chuyện này sớm muộn cũng phải trải qua?

Hoàn toàn vớ vẩn.

Thẩm Thù của cô không cần phải chịu đựng những điều như vậy.

Thẩm Thù hiểu được ý tứ trong lời nói của cô, nhìn vào đôi mắt chân thành ấy, nàng đoán ra được – nếu nàng nói không muốn quay nữa, Từ Cẩn Mạn chắc chắn sẽ làm điều gì đó.

\”Quay chứ, đây là chuyện bình thường mà.\” Nàng nói, giọng thấp xuống, ánh mắt của những người xung quanh sáng quắc nhìn về phía họ. Nàng tự mình kéo chiếc khăn quấn chặt hơn quanh người. \”Tôi đi thay đồ đã.\”

Từ Cẩn Mạn lặng lẽ nhìn nàng một lúc, rồi gật đầu: \”Đi đi.\”

Trong hậu trường, Thẩm Thù thay bộ đồ diễn đã được chuẩn bị sẵn của đoàn phim, cả người nàng vẫn còn run rẩy. Từ Cẩn Mạn nhẹ nhàng gạt những sợi tóc vương trên trán nàng sang một bên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.