[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 28 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 25 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 28

Câu hỏi của Thẩm Thù đến quá đột ngột, như một gáo nước lạnh dội xuống.

Từ Cẩn Mạn không phải chưa từng hình dung đến khoảnh khắc phải đối mặt với sự thật này, nhưng khi nó ập đến bất ngờ như vậy, cô thực sự có chút… luống cuống.

Cô nhìn gương mặt thanh tú tựa mặt hồ tĩnh lặng của Thẩm Thù. Bất chợt, một giọt nước mưa từ mái hiên rơi xuống, lấp lánh lăn dài trên gò má mịn màng của nàng, rồi hòa vào tiếng mưa tí tách trên mặt đất.

Từ Cẩn Mạn đưa tay lên, theo phản xạ muốn lau đi vệt nước tưởng như nước mắt trên mi nàng, rồi nói: \”Lên nhà rồi nói chuyện nhé?\”

Cô bảo Chu Bái về trước, sau đó cùng Thẩm Thù đi lên lầu.

Lý do cô che giấu thân phận thật sự của mình cũng khá đơn giản: một phần vì cuộc khủng hoảng niềm tin trước đây, phần khác là vì sự kháng cự rõ ràng của Thẩm Thù đối với Alpha. Mặc dù cô vẫn chưa biết nguyên nhân cụ thể nào đã khiến Thẩm Thù bài xích họ đến vậy.

Nhưng nếu Thẩm Thù đã chủ động hỏi thẳng, thì trong lòng cô cũng không muốn tiếp tục che giấu nữa.

Cơn mưa đến thật nhanh, may mà lúc nãy Chu Bái đã đưa cho cô một chiếc ô trước khi rời đi. Đoạn đường từ cổng chính vào đến tòa nhà của Thẩm Thù chỉ mất khoảng nửa phút đi bộ.

Hai người sóng vai bước đi, cả đoạn đường không ai nói một lời nào.

Từ Cẩn Mạn cầm ô, vô thức nghiêng cán ô thêm vài phân về phía Thẩm Thù.

Mở cửa bước vào nhà, cơn mưa xối xả ban nãy đã làm nước ngấm ướt đến tận bắp chân, giờ đây đang len lỏi theo làn da chảy xuống đôi giày cao gót. Một cảm giác lạnh buốt lan tỏa.

Từ Cẩn Mạn đứng ngay ở cửa ra vào, nhìn Thẩm Thù cúi xuống thay đôi dép lê đi trong nhà.

Cô bất giác nghĩ, có lẽ sau khi nói ra câu trả lời tiếp theo, mình sẽ không còn được phép bước chân vào đây nữa.

Thẩm Thù ngồi thẳng lưng trên ghế, lặng lẽ nhìn cô. Đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp ấy dường như có thể xuyên thấu qua lớp ngụy trang của Từ Cẩn Mạn, đâm thẳng vào tận linh hồn sâu thẳm. Như thể nàng đã nhìn thấu tất cả.

Hoặc ít nhất, cũng đã đoán ra được mọi chuyện.

Cả hai cứ thế im lặng nhìn nhau vài giây.

Từ Cẩn Mạn hít một hơi, mở miệng định nói: \”Thực ra tôi…\”

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, những tiếng đập mạnh mẽ và nặng nề như tiếng trống trận, lồ lộ vẻ thiếu kiên nhẫn của người gõ.

Từ Cẩn Mạn: \”…\”

Sự xuất hiện của Lục Vân đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Mặc dù lần này Lục Vân không mang theo hành lý, nhưng nhìn sắc mặt của bà, rõ ràng chuyến đến này không hề đơn giản.

Quả nhiên như cô dự đoán, Lục Vân vừa bước vào đã lạnh lùng ngồi phịch xuống sofa. Chiếc túi da cá sấu đắt tiền, còn vương vệt nước mưa, bị bà ném mạnh xuống bàn trà kêu một tiếng \’bộp\’. \”Tôi thật sự đã đánh giá quá thấp cô rồi đấy,\” bà rít lên, ánh mắt sắc như dao lườm thẳng về phía Thẩm Thù.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.