[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 31 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 23

Từ Cẩn Mạn hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ chút nào. Ở thế giới này, việc bị ai đó nói là \”yếu\” cũng chẳng khác nào bị bảo là \”kém cỏi\” vậy. Thấy Thẩm Thù cầm đồ đi về phía ban công phòng ngủ, cô nhanh chóng đứng bật dậy, trong lòng đã quyết định sẽ nói rõ chuyện này với nàng. Nhưng cô vừa bước được vài bước, thì một tiếng \”choảng\” lớn vang lên từ phía ban công, báo hiệu có đồ vật bằng thủy tinh vừa vỡ tan tành.

Nhanh chóng bước đến cửa ban công, cô nhìn thấy chiếc bình hoa thủy tinh trong suốt đã vỡ thành nhiều mảnh vụn, những mảnh vỡ sắc nhọn vương vãi khắp nơi, lẫn với những cành lá xanh tươi của cây cảnh.

\”Đừng nhúc nhích!\” Từ Cẩn Mạn khẽ nhắc nhở khi nhìn thấy những mảnh thủy tinh dưới chân Thẩm Thù.

Thẩm Thù nhẹ nhàng đáp: \”Không sao đâu.\”

Rồi nàng khẽ ngập ngừng một chút.

Từ Cẩn Mạn không hiểu tại sao nàng lại do dự. Nhưng chỉ một giây sau, Thẩm Thù khẽ nghiêng người, ngẩng đầu lên, lấy một chiếc móc áo nhỏ từ trên giá treo, cầm theo một mảnh vải tam giác màu trắng đã ướt nước, trông gần như trong suốt dưới ánh đèn.

Từ Cẩn Mạn thoáng nhìn thấy món đồ nhỏ đó, vội vàng quay mặt đi, cảm thấy hai má nóng ran.

Thẩm Thù kéo thùng rác trên ban công lại gần, cẩn thận cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh lớn. Vành tai nàng thoáng ửng lên một màu hồng nhạt, rồi lạnh nhạt nói: \”Muộn rồi, cô về trước đi.\”

Nàng vừa nói vừa cầm một mảnh thủy tinh sắc nhọn trên tay, Từ Cẩn Mạn sốt ruột nói: \”Cô tránh ra trước đã.\”

\”Găng tay đâu?\”

\”Không cần đâu, chỉ có vài mảnh nhỏ thôi mà,\” Thẩm Thù bình thản đáp.

Vừa dứt lời, ngón tay nàng chợt khựng lại, một vệt máu đỏ tươi từ từ thấm ra từ làn da trắng nõn.

Từ Cẩn Mạn không khỏi bực mình: \”Sao cô lại cứng đầu như vậy?\”

Thẩm Thù khẽ liếc nhìn ngón tay mình. Chỉ bị rách một chút da, máu cũng đã gần khô, chẳng có gì đáng ngại cả.

Một bóng mờ bất ngờ phủ xuống sàn nhà.

Thẩm Thù còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị nhấc bổng lên. Nàng giật mình, khẽ kêu lên một tiếng.

Từ Cẩn Mạn ôm chặt nàng vào lòng, nhẹ nhàng bước đi.

\”Từ Cẩn Mạn!\”

Cánh tay nàng vô tình chạm vào sự mềm mại và ấm áp từ cơ thể Từ Cẩn Mạn. Ngẩng đầu lên, nàng thấy chiếc cổ trắng ngần của cô, thoang thoảng mùi rượu nhè nhẹ quyện lẫn hương nắng mai trong trẻo… Hơi thở nàng bất giác run rẩy, cơ thể bỗng chốc mềm nhũn không còn chút sức lực.

Từ Cẩn Mạn không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng đặt Thẩm Thù xuống chiếc giường êm ái trong phòng ngủ.

\”Đợi đó.\”

Giọng nói của cô mang theo một sự kiên quyết không cho phép nàng cãi lại.

Vừa nãy cô còn nhấc bổng nàng lên một cách dễ dàng như vậy mà còn dám bảo cô yếu? Nếu cô thực sự muốn làm gì đó, liệu nàng có thể chống cự nổi không?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.