Cửa sổ xe đóng kín, cách biệt với thế giới bên ngoài.
Ánh nắng chiều xuyên qua lớp kính, rọi lên làn da trắng lạnh của Từ Cẩn Mạn, mang theo ánh sáng lấp lánh, nhưng cũng làm nổi bật chút căng thẳng đang hiện hữu trên nét mặt cô.
\”Em đến làm gì?\” Thẩm Thù ngồi thẳng người, nhìn thẳng về phía trước, không ngoảnh sang nhìn cô.
Từ Cẩn Mạn khẽ nói, giọng dịu dàng:
\”Đến đón chị về nhà.\”
Thẩm Thù nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô: \”Chúng ta ly hôn rồi mà.\”
Sự bình tĩnh và lạnh nhạt ấy khiến ngực Từ Cẩn Mạn đau đớn. Cô hít một hơi, chưa kịp mở lời, Thẩm Thù đã tiếp lời, giọng điệu đầy tổn thương.
\”Em không sợ chứng kích ứng của mình sao? Giờ còn đến tìm chị, không sợ thật à?\”
Từ Cẩn Mạn mím chặt môi. Cô vẫn chỉ muốn xác nhận một điều duy nhất, rằng Thẩm Thù thực sự ổn.
\”Thù Thù, chị… có đau không?\”
Ánh mắt Thẩm Thù lướt qua mảng xanh tím hằn sâu dưới tay áo Từ Cẩn Mạn, kìm nén sự chua xót đang dâng lên trong lòng:
\”Đau cũng chẳng liên quan gì đến em nữa.\”
Lòng bàn tay Từ Cẩn Mạn bỗng trắng bệch lại vì siết chặt.
Thẩm Thù nhắc lại: \”Em chưa trả lời câu hỏi của chị.\”
Từ Cẩn Mạn đáp, giọng khàn khàn: \”Sáng nay em đến bệnh viện…\”
Cô kể lại những gì giáo sư Tần đã nói với mình.
Nghe xong, vẻ lo lắng sâu thẳm trong mắt Thẩm Thù dịu đi đôi chút, nhưng giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng: \”Vậy là em ổn rồi, nên quay lại tìm chị, đúng không? Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra hết, phải không?\”
Cửa sổ xe đóng kín, không khí trong xe trở nên ngột ngạt khó thở.
Từ Cẩn Mạn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sự giận dữ của Thẩm Thù, nhưng sự lạnh lùng chất vấn này vẫn khiến cô bất ngờ và đau lòng.
\”Không phải, không phải vì thế mà em tìm chị. Là em biết mình sai rồi.\” Từ Cẩn Mạn nói, giọng đầy hối hận: \”Thù Thù, xin lỗi chị, tất cả đều là lỗi của em. Em không nên tự mình quyết định mọi thứ, để chị một mình chịu đựng như vậy.\”
Thẩm Thù dời mắt khỏi cô, nhìn ra ngoài cửa sổ:
\”Không cần nói những lời này nữa. Em tìm ngày nào đó đi, chúng ta cùng đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn.\”
Ngực Từ Cẩn Mạn co rút lại.
Theo quy định của thế giới này, dù đã ký thỏa thuận ly hôn, cả hai vẫn phải đến cục dân chính để hoàn tất thủ tục chính thức.
Lúc ký thỏa thuận, Từ Cẩn Mạn từng tưởng tượng cảnh họ gặp nhau ở đó.
Nhưng chưa bao giờ cô thật sự nghĩ sẽ đi đến bước nhận giấy ly hôn.
Chỉ nghĩ đến việc ly hôn với Thẩm Thù thôi, cô đã không kìm được nước mắt.
Giờ đây, Thẩm Thù ngồi ngay trước mặt, chính miệng nói ra câu ấy.