[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 105 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 36 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 105

Hai tay Từ Cẩn Mạn bị trói chặt vào cột giường, mỗi lần cô cố gắng giãy giụa, dây lưng lại siết mạnh hơn, cắt vào da thịt. Giọng cô khàn đặc, mang theo sự van nài:

\”Thù Thù, đừng nghịch nữa mà, chị thả em ra đi.\”

Thẩm Thù đã uống mấy chai rượu đỏ, men say lúc này đang ở đỉnh điểm. Giọng nói của Từ Cẩn Mạn trong tai nàng chỉ là một âm thanh mơ hồ, nhưng lại vô cùng quen thuộc, như thể đã từng xuất hiện trong vô số giấc mơ ngày đêm của nàng.

Đó là giọng nói khiến nàng rơi lệ khi nhớ đến.

Là giọng nói làm nàng tức giận.

Thẩm Thù lúc này đương nhiên không hề ý thức được đầy đủ hành vi của mình. Nàng chỉ cảm thấy tức giận người đang nằm trước mặt.

Nàng muốn trừng phạt.

Thẩm Thù lẩm bẩm trong cơn say: \”Đã bảo em đừng động rồi cơ mà, em còn động đậy nữa.\”

Từ Cẩn Mạn khẽ rên lên vì đau đớn.

Vật gì đó trong tay Thẩm Thù khẽ chạm nhẹ lên mặt cô, không nặng, không đau.

Chỉ là chỗ đuôi roi lướt qua, da cô ngứa ran một cách khó chịu.

Má Thẩm Thù ửng hồng lên vì men rượu, thực ra nàng không chịu nổi sức nặng cơ thể mình nữa, nghiêng người ngã xuống.

Giây sau, nàng đổ nhào thẳng vào người Từ Cẩn Mạn.

Từ Cẩn Mạn bị đè đau điếng, xương hông cũng nhức nhối.

Thẩm Thù vùi mặt vào cổ cô, hít hà một cái thật sâu, rồi nhìn miếng dán vết thương trên cổ cô, khẽ cau mày:

\”Vết thương bị ướt rồi.\”

Đó là lúc Từ Cẩn Mạn ra bãi biển, bị nước biển làm ướt.

\”Thù Thù ngoan, chị thả em ra trước nhé, được không?\” Từ Cẩn Mạn biết mình không thể chịu đựng thêm được nữa rồi. Cô cố gắng giãy giụa để gỡ dây lưng đang buộc vào cột giường, nhưng hai tay bị trói chặt, chẳng thể nào chạm tới được.

Thẩm Thù không để ý đến lời cô nói, hơi thở nóng rực của nàng phả vào vết thương và tuyến thể cô.

Hơi thở ấy như bọt biển bị nung nóng, cọ xát cổ cô, khiến cô như sắp phát điên.

Thẩm Thù ngồi dậy, đưa tay xé miếng dán ướt. Dù say, nàng vẫn kiên trì xé từng chút một.

Nhưng sự kiên trì ấy với Từ Cẩn Mạn lúc này lại là một cực hình tra tấn.

Tuyến thể cô đang đau dữ dội. Hành động xé miếng dán khó tránh khỏi chạm vào tuyến thể, khiến những gân xanh và mạch máu ở đó đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Giây sau, đôi môi nóng bỏng của Thẩm Thù áp lên vết thương vừa bị xé bỏ lớp băng dán.

Từ Cẩn Mạn nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén tiếng rên.

Thẩm Thù liếm nhẹ vết máu nhỏ trên cổ cô, như một con mèo con tham lam đang uống sữa, hành động vừa ngây thơ vừa nguy hiểm.

Từ Cẩn Mạn giãy mạnh hơn, cố gắng thoát thân, nhưng vô ích.

Thẩm Thù có lẽ thấy mùi máu không ngon, cau mày: \”Không ngon… Từ Cẩn Mạn, máu của em chẳng ngon gì cả.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.