[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân – CHƯƠNG 104 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 47 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bhtt – Edit] [Abo] Xu Sắc Động Nhân - CHƯƠNG 104

Giữa bãi cát và biển cả như có một lớp chuyển màu dần, từ vàng nhạt sang xanh thẫm. Gió từ nơi sâu thẳm của đại dương thổi đến, mang theo vị mặn chát và hơi ẩm lên bờ cát.

Bước chân Từ Cẩn Mạn hơi cứng đờ lại. Cô khẽ mấp máy môi, nhưng như mất hết giọng, chẳng thốt nổi một lời nào.

Bóng dáng Thẩm Thù đứng lặng trong ánh sáng mờ nhạt, mặc chiếc váy dài hoa văn đỏ trắng, một bên vạt váy bay bay trong gió. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp lấp lánh ánh nước, vành mắt và chóp mũi nàng đỏ ửng vì khóc.

Dù trước đây Thẩm Thù luôn kiểm soát việc ăn uống để giữ dáng, nàng chưa bao giờ gầy gò đến mức này. Chỉ vài ngày ngắn ngủi không gặp, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy đã hốc hác đi thấy rõ.

Ngón tay Từ Cẩn Mạn run rẩy không sao kiểm soát, tim cô đau nhói như bị ai bóp nghẹt.

Gió lạnh từ biển thổi qua, Thẩm Thù khẽ co ro trong gió. Từ Cẩn Mạn chớp mắt, vội vàng cởi chiếc áo choàng đang mặc trên người, bước nhanh tới gần nàng.

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai gầy guộc của Thẩm Thù, khoác chiếc áo choàng, choàng kín lấy nàng, rồi ôm trọn nàng vào lòng.

Thẩm Thù mang giày cao gót, nên chiều cao hai người gần như ngang nhau. Từ Cẩn Mạn nắm chặt mép áo choàng, siết mạnh.

Chỉ vài ngày không gặp, nhưng cảm giác như đã cách cả thế kỷ. Cô cảm nhận rõ cơ thể Thẩm Thù đang khẽ run lên trong vòng tay mình.

Cô nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ của nàng.

Trước khi nước mắt Thẩm Thù kịp rơi xuống, Từ Cẩn Mạn buông vai nàng ra, dè dặt nắm lấy bàn tay nàng.

Tay Thẩm Thù lạnh buốt như băng đá.

Từ đầu đến cuối, nàng chỉ nhìn cô, không nói một lời nào, cũng không hề từ chối cái nắm tay của cô, đôi mắt nàng đầy rẫy sự tổn thương.

Nhưng Từ Cẩn Mạn cảm thấy trái tim mình càng lúc càng nặng trĩu, như đang chìm dần xuống. Cô kéo tay Thẩm Thù, nhẹ nhàng dẫn nàng quay về phía biệt thự. Thẩm Thù lặng lẽ đi theo sau, chẳng nói thêm lời nào.

Họ bước vào sân trước của biệt thự, rồi tiến thẳng vào phòng khách.

Cô giúp việc thấy hai người trở về, rất biết ý lặng lẽ lui ra ngoài, để lại không gian riêng cho họ.

Từ Cẩn Mạn nắm tay Thẩm Thù, kéo nàng ngồi xuống sofa, rồi cúi người rót một cốc nước nóng ở bàn trà gần đó.

Quay lại, cô cúi mắt xuống, vừa lúc nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi của Thẩm Thù đang lăn dài trên má.

Mắt cô lập tức cũng ngấn nước theo. Cô ngồi xổm xuống trước mặt nàng, đặt cốc nước sang một bên, đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho nàng.

Cô cảm giác mình như câm lặng, đau đớn đến mức chẳng thể nói nên lời.

Những giọt nước mắt nóng hổi của Thẩm Thù đọng lại trên đầu ngón tay cô, bỏng rát.

\”Xin lỗi, xin lỗi…\” Giọng cô khàn đặc, như bị cát biển mài vào.

Nhưng Thẩm Thù càng khóc dữ dội hơn, tiếng khóc nhỏ bé, nghẹn ngào đầy tủi thân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.