[Bhtt] Cô Giáo!!! – Chap 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Bhtt] Cô Giáo!!! - Chap 31

7g30 am
Hôm nay là ngày tổng kết của trường quý tộc X. Học sinh cuối cấp thì bịn rịn chia tay nhau, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tươi trẻ của những cô cậu học trò mới lớn. Điều đó tượng trưng cho sự kết thúc cho thời học sinh và mở đầu cho một tương lai tương sáng. Còn những cô cậu mới vào trường năm trước như nó mới đây đã hết năm thì cảm thấy rất vui sướng. Vui vì sắp được nghỉ hè, vui vì có thể thoát khỏi những áp lực học tập. Thầy cô thì vui mừng vì sắp có thể nghỉ ngơi sau một thời gian dài đối phó với đám tiểu quỷ. Hôm nay nó vẫn là áo sơmi với quần tây xanh mực còn cô thì cũng áo sơmi nhưng là phối với zip xanh mực. Cô không thích mặc áo dài vì nó rất vướng víu. Vì cô cũng là con ông cháu cha nên cũng chả ai dám nói cô.
-Nó: Cô ăn đi – nó ân cần đưa sandwich và sữa cho cô
-Cô: Cho cô ăn hoài. Rồi lỡ cô thành heo rồi sao – cô có chút oán hận, từ khi quen biết nó hình như cô đã mập thêm một vòng rồi.
-Nó: Vậy thì càng tốt. Cô béo lên rồi không ai thèm lấy cô nên cô phải lấy em thôi – nó cười cười trêu chọc cô, tay nhanh chóng cắm ống hút vào hộp sữa rồi đưa cho cô
-Cô: Em nằm mơ đi – cô xấu hổ mà đẩy vai nó, con người này lại chê cô béo cơ chứ.
-Nó: Hehe…ủa mà cô không mặc áo dài hả? Em thấy mấy cô khác đều mặc mà – nó nhìn xung quanh tò mò, hồi đó giờ nó chưa thấy cô mặc áo dài bao giờ.
-Cô: Không thích
-Nó: Sao vậy đẹp mà. Mấy cô ấy mặc đẹp quá chừng kìa – nó nhìn những tà áo dài bay bay lại tưởng tượng khung cảnh khi cô mặc áo dài. Chắc là sẽ hấp dẫn lắm
-Cô: Đẹp thì đi mà theo mấy cô ấy đi. – Cô hừ một tiếng rồi khoanh tay quay qua chỗ khác. Lòng thầm mắng nó:  \”Đồ đáng ghét dám khen người khác trước mặt mình, áo dài thì có gì hay chứ.\”
-Nó: Hihi…giỡn thôi mà…cô của em là đẹp nhất – biết mình lại chọc giận nữ thần nên nó nhanh chóng dỗ dành
Cô mặc kệ nó vẫn ngạo kiều mà không thèm để ý tới nó.
Vừa lúc đó thì cô Dung bước tới. Hôm nay cô diện cho mình một chiếc áo dài xanh ngọc càng làm tôn thêm dáng người của cô.
-Nó: Chào cô
-Cô Dung: Chào em, chào chị An – cô Dung nở nụ cười làm bao nhiêu nam sinh chao đảo, ánh mắt đầy yêu thương nhìn nó làm cô cảm thấy không thoải mái
-Cô: Chào em – cô vẫn thái độ lạnh lùng nhưng sao nó cứ cảm thấy cái cách cô nhìn cô Dung là lạ. Nhưng nó cho rằng là do mình đã chọc giận cô nên cô mới như vậy.
-Cô Dung: Nhóc cảm ơn em vì chuyện hôm bửa. Hôm bửa nhóc và em không có chuyện gì đâu chị đừng hiểu lầm nha. Chỉ là em trượt chân nên té lên người nhóc thôi. Chứ tụi em chưa có làm gì hết. Chị đừng hiểu lầm, nhóc không có lỗi đâu – cô Dung nhìn nó ân cần mà chăm sóc Trịnh Nguyễn An An mà âm thầm ghen ghét. Mình có gì mà thua cô ta chứ. Nhưng cô Dung lại nhanh chóng che giấu đi
-Cô: Chuyện qua rồi không cần nhắc lại đâu – dù cô Dung đã che giấu nhưng sao có thể qua mắt được cô.
-Nó: Đúng rồi không sao đâu cô – nó cũng ngây thơ hồn nhiên cười tươi phụ hoạ, làm cô cho nó một ánh nhìn sắt bén làm cho nó ngay lập tức cụp tai lại không dám hó hé.
-Cô Dung: Không là lỗi của cô. Cô không nên nhờ em không nên làm cho hai người hiểu lầm. – cô Dung ra vẻ ái ngại nhìn nó
-Cô: Không sao
-Cô Dung: Vậy em yên tâm rồi. À mà thầy hiệu trưởng nhờ em nhắn giùm chị là buổi liên hoan lát nữa chị nhớ đi nha. Lâu lâu có một buổi nên chị đi cho mọi người vui nha
-Cô: Chị bận – cô vẫn thái độ lạnh lùng mà trả lời. Bữa sáng hôm nay bỗng chốc chẳng còn khẩu vị gì
-Cô Dung: đi đi mà chị. Lâu lâu mới có một lần
Thấy cô Dung đã năng nỉ hết lời như vậy mấy lần trước cô đều từ chối đi nên hôm nay cô chắc phải đi một lần.
-Cô: Ừm…vậy được
-Cô Dung: Vậy thôi. Hai người cứ nói chuyện đi em về trước. Tạm biệt nhóc – cô Dung nhìn nó nháy mắt đáng yêu làm cho cô lại không vui.
-Nó: Tạm biệt cô
———
5g30 tại nhà cô
Hiện giờ nó đang nằm dưới đất hít đất còn cô thì đang chuẩn bị đi
-Nó: Cô đi với trường thôi mà mặc chi đẹp vậy – nó ai oán nhìn cô, sao mà có thể đẹp như vậy cơ chứ.
-Cô: Cô thấy bình thường mà. – Cô nhìn lại mình, hôm nay cô chọn cho mình một cái váy màu đen càng làm tôn thêm vẻ mị hoặc và làn da trắng hồng của cô, phụ kiện không thể thiếu của cô đó chính là một chiếc túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn.
-Nó: Không được không được. Cô  mặc váy thế kia. Mấy lão già đó mà thấy là chảy nước dãi. Không được không được – nhìn những chỗ da thịt đang bị bại lộ ngoài không khí của cô nó càng thêm ai oán.
-Cô: Ngoan. Đừng phá nữa cô đi nhanh rồi về thôi – cô xoa xoa đầu nó dỗ dành.
-Nó: Cô chờ một chút để em đưa cô đi. Em không yên tâm khi thả cô cho bầy dê già đó – nó nhanh chóng bật dậy, chạy ngay đi thay đồ
-Cô: Em ghen thật đáng yêu – cô nựng nựng khuôn mặt nó, con người này ghen cũng rất đáng yêu.
Nó nhanh chóng thay đồ và xuống hầm lấy chiếc ferrari của cô và chở cô tới chỗ hẹn.
-Nó: Cô không được uống rượu đó. Không được cười với người khác. Mà không không được nói chuyện luôn. Nhớ về sớm đó. Em chờ cô. – nó nắm tay cô không muốn để cô đi
-Cô: Cô không biết là em độc đoán như vậy đó
-Nó: Chỉ mình cô thôi
——-•-•——-
Tại Night Bar
Nó bước xuống mở cửa xe và cầm túi xách cho cô như một người chồng thực thụ. Mà không biết rằng có hai đôi mắt từ phía sau nhìn đầy ghen tỵ.
-Nó: Cô vào đi. Khi nào cô về cứ gọi em sẽ đến đón
-Cô: Ừm tạm biệt em
-Nó: Cô quên gì không? – nó lại níu tay cô lại
-Cô: Quên gì? – cô khó hiểu mà nhìn nó. Nó chỉ chỉ lên khuôn mặt của mình, còn cố gắng áp sát vào người cô làm cho cô có chút xấu hổ mà đỏ mặt. Cô hiểu ý hôn lên má nó một cái thật kêu làm nó sướng rân lên.
Sau một hồi tìm kiếm thì cô đã tìm được phòng của các vị giáo viên. Vừa mở cửa ra tiếng nhạc ồn ào cộng với mùi bia rượu làm cho cô rất khó chịu. Tuy đã đi tiếp khách nhiều lần nhưng cô vẫn không thích những nơi như thế này.
-Thầy A: Nào đại mỹ nữ của chúng ta cuối cùng đã tới rồi. Cô An mau mau lại đây cùng uống với mọi người nào.
-Cô: Mọi người cứ chơi đi mặc kệ tôi
Cô chọn một góc khuất ngồi xuống. Vừa lúc đó thì thầy Long tiến lại ngồi xuống bên cạnh cô.
-Thầy Long: Sao mấy ngày nay em cứ tránh anh. Anh đã làm sai gì sao?
-Cô: Thầy nghĩ nhiều rồi. Tôi nào có tránh thầy
-Thầy Long: Vậy sao khi anh đến thì em lại bỏ đi như là sợ dính bệnh vậy? Đồ ăn anh mua em cũng không thèm đụng tới – Long nhìn cô diễn một màn đầy cảm động nhưng dường như màn diễn ấy không thể nào làm lung lay tảng băng là cô được. Nhìn thấy cô hờ hững như vậy thì Long âm thầm cắn răng nghiến lợi. \”Để xem khi cô thuộc về tôi rồi thì cô còn làm cao như vậy không.\”
-Cô: Thầy nghĩ nhiều rồi – cô vẫn bình thản nhấp một ngụm nước
-Thầy Long: Vậy thôi. Hôm nay là liên hoang nào em uống với anh một li đi nào
-Cô: Xin lỗi. Tôi không uống rượu
Sau một hồi năng nỉ vẫn không lưu chuyển được cô thì ông thầy bỏ đi. Nhưng khi đi ngang qua cô Dung ổng lại nháy mắt bảo cô ra ngoài.
-Cô Dung: Thầy kêu tôi ra đây có việc gì?
-Thầy Long: Tôi cũng không vòng vo nữa. Cô thích con nhỏ đó đúng không?
-Cô Dung: Thì liên quan gì đến thầy
-Thầy Long: Hai chúng ta đều có chung một mục đích. Cô thì muốn có con nhóc đó tôi lại muốn có An
-Cô Dung: Vậy thầy muốn tôi làm gì đây? – cô Dung nhướng mày nhìn người đàn ông trước mặt
-Thầy Long: Cô thật là thông minh cô hãy cho An uống cái này. Việc còn lại tôi sẽ lo – Long đưa một gói thuốc cho cô Dung
-Cô Dung: Đây là gì? – Dung có chút nghi ngờ nhìn về tên đàn ông ghê tởm này.
-Thầy Long: Chỉ là một chút thuốc mê thôi. Cô không cần lo – Long cười lòng không ngừng mơ tưởng đến khuôn mặt mệ người và dáng người hoàn hảo kia. Cô Dung không thèm để ý đến khuôn mặt dâm đãng của Long mà cầm gói bột ngồi xuống bên cạnh cô. Dù sao đôi bên cùng có lợi tại sao lại không làm
-Cô Dung: Chị An. Chị không ra chơi với mọi người hả?
-Cô: Không
-Cô Dung: Chị hình như điện thoại chị rung kìa- nhân lúc cô kiểm tra điện thoại cô Dung đã cho gói bột trắng ấy vào ly nước của cô. Thứ bột ấy hòa tan nhanh chóng vào nước làm cô không biết nguy cơ sắp tới với mình.
Đang định xách giỏ đi về thì đầu óc cô choáng váng ngất xỉu. Thầy Long bên cạnh chỉ chờ đợi khoảnh khắc đó mà dìu cô ra khỏi phòng. Mọi người đang chơi vui vẻ với lại họ chỉ nghĩ là cô say nên không ai nói gì.
-Thầy Long: Hahaha…An An hôm nay em chạy không thoát đâu – Vừa dìu cô ra khỏi bar ông thầy đã bắt một chiếc taxi đến khách sạn ABC.
-Thầy Long: Em thật đẹp. Tối nay sẽ chẳng ai cứu được em đâu. Hahaha. – Long vuốt ve làn da của cô. Lòng đầy vui sướng
Nói rồi Long bước vô phòng tắm. Nhưng bỗng chốc cánh cửa phòng tắm bị hư ổng phải vật lộn với nó 30p sau mới ra được. Mở cửa ra bước tới đến gần cô định cởi đồ cô ra thì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.