Cô đã rời giường từ rất sớm để rửa mặt tắm lại một lần vì đêm qua lao lực mà không còn sức lực nhưng con heo lười biếng kia vẫn còn đang say giấc nồng.
-Cô: Nè dậy dậy đi đồ con heo lười biếng
Nó lười biếng lăn qua lăn lại thừa lúc cô sơ hở mà ôm lấy eo cô ôm cô vào lòng.
-Nó: Ưm..một chút thôi – nó thì thầm với giọng ngái ngủ, khuôn mặt còn cố ý ma sát với khuôn mặt của cô.
-Cô: Dậy ăn sáng đi rồi còn vào lớp – cô dù tham luyến cái ôm của nó nhưng vẫn tinh thần thép mà đẩy nó ra.
-Nó: Hôm nay cô có tiết không? – nó mắt nhắm mắt mở hỏi cô
-Cô: Hôm nay tiết bốn cô mới vào. May là như vậy. Không thôi là xong rồi. – cô nhìn thân thể đầy đau mỏi cùng với đôi chân không có chút sức lực nào của mình thì lại lườm nó.
-Nó: Sao vậy? – nó cười nhìn cô, đây có lẻ là buổi sáng hạnh phúc nhất cuộc đời nó.
-Cô: Đồ đáng ghét
-Nó: Hì..hì..ai biểu cô của em quyến rũ sexy quá làm chi. Còn thơm nữa. Mỗi khi em ngửi thấy mùi hương này em lại không kìm chế nỗi – nó lại vùi đầu vô cổ cô mà hít hà
-Cô: Đồ háo sắc
-Nó: Chỉ với mình cô thôi
Rửa mặt xong xuôi nó bước xuống lầu. Đập vào mắt nó là hình ảnh cô đang đeo tạp dề để nấu bửa sáng. Hình ảnh ấy làm cho con tim nó xao xuyến. Nó cứ tựa vào cửa phòng bếp mà ngắm cô hoài không biết chán.
-Cô: Làm gì mà nhìn cô dữ vậy. Ăn sáng rồi đi học nè
Nó bước tới ôm cô từ phía sau, cô cũng cười mà ngã vào lòng nó. Cảnh tượng thật hạnh phúc biết bao.
-Cô: Nè người cô toàn mùi dầu mỡ không à – tuy nói vậy nhưng cô lại không có hành động nào là đẩy nó ra cả.
-Nó: Cô để em ôm một chút thôi
-Cô: Bộ chùa hay sao mà ôm hoài vậy
-Nó: Vợ tui tui ôm ai dám ý kiến
-Cô: Ai vợ mấy người
-Nó: Bây giờ không phải nhưng từ từ sẽ phải
Sau bửa ăn nó cứ loay hoay thắt cái caravat mãi không xong. Cô thấy vậy tiến tới nhón chân lên thắt dùm nó.
-Cô: Đi học nhớ ngoan nghe hơm. Đến trường mà thả thính lung tung là biết tay tui. Nó hôn chụt lên môi cô, đang lúc muốn hôn cái nữa thì cô chặng nó lại. Đôi mắt nhìn nó như muốn hỏi nó có nghe thấy những lời cô nói không
-Nó: Em biết rồi mà cô yêu
——•-•——
Reeng…reeng…reeng..
-Cô: Alo?
Một giọng nói ngọt ngào vang lên từ đầu dây bên kia
-\”Hôm nay tao về nước mày rãnh không đi cafe đi.\”
(GT về cô Băng bạn thân cô: Hoàng Tuyết Băng, là bạn thân của cô hai người với nhau từ nhỏ đến lớn. Hiện đang là tổng giám đốc của chuỗi nhà hàng khách sạn lớn ở Pháp. Tính tình bên ngoài thì rất hòa đồng còn bên trong thì hơi phúc hắc, gương mặt xinh đẹp cộng với body cực chuẩn làm cho bao người say đắm.)
-Cô: Ok. Chỗ cũ nha
-Băng: Ừm
——-•-•——
Tại quán cafe HCG. Nơi đây có một không gian thật yên tĩnh, được thiết kế như một khu rừng nhiệt đới thu nhỏ. Làm cho người ta có cảm giác thư giản sau những thời gian bon chen, chạy theo cuộc sống.
Một người phụ nữ xinh đẹp bước vào. Cô thấy Băng bước tới thì giơ tay ra hiệu cho bạn mình. Băng vừa nhìn đã thấy được hình bóng bắt mắt kia nên mỉm cười bước đến bên cạnh cô.
-Băng: Hôm nay cô giáo nhà chúng ta. Có gì vui hay sao mà gương mặt ánh lên niềm hạnh phúc thế kia
-Cô: Làm gì có chứ – cô xấu hổ trốn tránh nhưng làm sao có thể qua được con mắt người bạn thân.
-Băng: Còn bày đặt chối tao còn lạ gì mày
-Cô: Mà hôm nay mày về nước có việc gì vậy?
-Băng: Đánh trống lãng hay lắm cô giáo. Hôm nay tao về là để xử lí một số thủ tục để đầu tư vào thị trường trong nước
-Cô: Còn chuyện mày với vị hôn phu thế nào rồi?
-Băng: Haizzz nói đến lại phiền – Băng phiền muộn khuấy khuấy tách cà phê
-Cô: Sao vậy?
-Băng: Nghĩ sao mà bắt tao lấy một thằng nhóc. Đã vậy còn trăng hoa không chịu nỗi – Băng thật sự rất không hài lòng về mối hôn sự này, một thằng nhóc lại trăng hoa thì có gì có thể sánh vai với mình chứ.
-Cô: Mày gặp vị hôn phu rồi hả? Đẹp trai không? – cô tò mò nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Băng
-Băng: Thì tao cho người điều tra, vẫn chưa nhìn thấy mặt. Không biết làm sao mà bộ hồ sơ đưa lên lại bị rơi mất tấm hình. Ôi chánnnnn
Cô mỉm cười nhìn người bạn của mình đang than thân trách phận. Tuy không biết mặt người ấy nhưng trực giác cô cảm thấy sẽ có chuyện vui để xem.