Rất nhanh đã đến Tết Trung thu.
Đây là lần đầu tiên Nhược Ca được đón Tết trung thu ở cổ đại. Trong lòng có chút háo hức. Nghĩ đi nghĩ lại cũng nên làm cái gì đó chơi. Nơi đây không như ở hiện đại có thể tụ tập cùng bạn bè, thôi tự mình làm một vài cái lồng đèn cho có không khí.
Vì vậy trước Trung thu vài ngày, Nhược Ca hỏi thăm Lạc Hy để tìm mua vật liệu. Đi theo Lạc Hy trên phố nửa ngày cũng chỉ mua được đèn cày, keo dán và một số giấy màu. Quan trọng là tre.
\’Lạc Hy a, tỉ có biết ở đâu có tre hoặc trúc không?\’
\’Trong thành cơ bản không có ai trồng\’.
Nhược Ca nghe vậy rất nhanh liền nhục chí. Lạc Hy không đành lòng, liền gợi ý một chút.
\’Cũng không hẳn là hết cách\’
\’Tỉ có cách gì?\’
Lạc Hy ngoắc Nhược Ca lại gần nói nhỏ vào tai. Xong lại cười vui vẻ trở về. Nhược Ca đứng bất động. \’Cách này có được không đây?\’
****
Phò Mã Phủ.
Trên đường trở về, Nhược Ca suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng cũng làm ra quyết định. Nhất định phải làm!
Vậy là trưa hôm đó sau khi ăn trưa cùng Trường Ngưng. Đợi khi Trường Ngưng vào phòng nghỉ trưa. Nhược Ca cùng Lạc Hy đến phía sau hậu viện. Đi vòng vòng một lúc, nhìn chỗ này rất quen mắt.
Đích xác là nơi lần trước bỏ trốn đây mà. Lúc đó vội vàng không kịp để ý, bên trái cạnh tường trồng rất nhiều loại trúc nhỏ có, to có. Mắt trúc rất dài, thế này khi uốn hình sẽ không bị gãy a. Nhược Ca vui mừng dựng đứng ngón tay cái với Lạc Hy.
\’Lạc Hy, tuyệt vời a\’. Lạc Hy lườm Nhược Ca. \’Phò mã nghĩ kĩ đi, để Trưởng Công chúa biết được thì toi đời cả hai\’
\’Nhiều trúc như vậy, ta chỉ mượn vài cây. Tỉ không nói, ta không nói làm sao mà biết được\’
Thế là Lạc Hy buồn chán ở một bên canh chừng. Nhược Ca thì hăng hái tìm những cây trúc già nhất, dài nhất. Nhìn lại thành quả của mình, khoảng mười cây. Gọt lá xong xuôi liền thủ tiêu những lá vụng. Lôi cây trúc vào một căn phòng trống. Nơi đây ít người qua lại. Chính là Lạc Hy tỉ tìm ra căn phòng này. Nhược Ca quyết định căn phòng này chỉ có mình được vào. Những người còn lại không cho phép thì không được đặt chân đến.
\’Lạc Hy tỉ, đến đây giúp ta\’.
Nhược Ca chẻ trúc, hướng dẫn Lạc Hy làm cho thanh trúc mỏng, dẹp. Haiz. Ban đầu Lạc Hy còn nghe theo Nhược Ca. Một lúc sau không chịu nổi, đứng dậy hỏi.
\’Phò mã muốn chẻ những cây trúc này mỏng như vậy sao?\’
\’Đúng a, tỉ nhanh giúp ta, nếu chậm trễ sẽ không kịp\’
Lạc Hy yêu cầu Nhược Ca tránh sang một bên, chính mình lấy thanh kiếm nhỏ mang theo trong người. Nhược Ca chỉ thấy Lạc Hy tung những cây trúc lên, tay múa may hoa cả mắt. Chỉ là một lúc sau những thanh trúc rơi xuống, nằm gọn gàng ngay ngắn, rất mỏng a.
Lạc Hy tra kiếm vảo vỏ, vẻ mặt cười vui hỏi. \’Thế nào? Rất đẹp phải không?\’. Lại còn tiện tại nhéo vào má Nhược Ca một cái.