9 | Bạn đời hợp ý
……
Nếu không quen biết Lâm Vận Thanh, có lẽ mình cũng chỉ ngước mắt dõi theo chị như bao người ngồi đây đó trong quán bar, hoặc thì thầm cảm thán với bạn cùng đi rằng cô gái vừa bước vào thật xinh đẹp – Trần Cẩn Duyệt nghĩ.
Nhưng làm gì có nếu như, Trần Cẩn Duyệt gần như ngay lập tức biến thành thanh quế mục nát chìm lắng, vừa đắng, vừa cay, vừa muốn trốn chạy.
Tất nhiên Lâm Vận Thanh đã nhìn thấy cô, tuy trong quán vẫn chưa đông khách, nhưng chị không bước tới phía này mà một mình hướng đến chỗ ghế đơn tại quầy bar.
\”Chuyện… chuyện gì thế này? Đến tìm cậu à?\” Nhậm Tiểu Tiểu đùa cợt nhìn người đối diện, tay kẹp thanh khoai tây chiên như giả vờ hút một điếu thuốc.
\”Ai mà biết.\” Trần Cẩn Duyệt vừa nói, vừa rót rượu cho mình.
Lâm Vận Thanh vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, còn chưa kịp giở menu thì đã có một người đàn ông đến bắt chuyện. Trần Cẩn Duyệt chỉ thấy đêm nay thật khó chịu. Không chỉ hôm nay, mà ngày nào cũng vậy, cô đều bực bội gần chết.
Người đàn ông không nán lại lâu, chỉ nói vài câu rồi quay người rời đi. Sau đó Lâm Vận Thanh trả lại menu vẫn chưa lật trang nào cho bartender, nói điều gì đó mà Trần Cẩn Duyệt không nghe thấy, đương nhiên.
Trần Cẩn Duyệt nghĩ, có lẽ chị ấy là khách quen ở đây, có lẽ chỉ tình cờ gặp ở đây, có lẽ chị cũng không muốn nhìn thấy mình.
\”Chị cậu cũng khéo từ chối nhỉ.\”
\”Thế hả? Tớ có thể đoán được chị ấy nói gì.\” Trần Cẩn Duyệt không buồn lấp lửng: \”Chị ấy nói đã có bạn trai.\”
\”Cái cớ đó tệ thật, cơ mà có tác dụng là được.\”
\”Không phải chỉ là cái cớ.\” Nói rồi cô cười khẩy.
\”Ý là sao, có thật à?!\”
\”Sắp thành thật.\” Trần Cẩn Duyệt không muốn thừa nhận. Người nói \”đừng quan trọng quá khứ\” là cô, nhưng người thực sự gác lại quá khứ là Lâm Vận Thanh.
\”Đó là lý do cậu về nước?\”
\”Ừ…\”
Nhớ lại trong một buổi tối tháng trước, khi cô vừa ăn tối trong nhà một mình vừa gọi video cho mẹ hỏi thăm tình hình kiểm tra sức khoẻ. Lúc đó Trần Phương đang xếp hàng chờ ở bệnh viện, trước khi bấm nhận máy, mẹ cố tình chuyển chế độ video sang gọi thoại.
\”Duyệt Duyệt à, mẹ đang ở bệnh viện.\”
\”Vâng… con muốn hỏi tình hình của mẹ thế nào.\”
\”Bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng, chắc là do dạo này mẹ thức đêm đánh mạt chược suốt, hahaha…\” Nói đến đây mẹ cô cười ngượng ngùng: \”Đi kiểm tra sức khoẻ tổng thể cho yên tâm.\”
\”Không sao là được, đợi mẹ về nhà con sẽ…\”
Chưa kịp nói xong, Trần Cẩn Duyệt chợt nghe thấy có người nói chuyện với mẹ mình.