[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 6: Mắt cá chân – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 6: Mắt cá chân

6 | Mắt cá chân

……

Lâm Vận Thanh và Giang Hải Đào lần lượt bước vào thang máy. Cô bấm số tầng, rồi nói với người bên cạnh: \”Đừng trêu em gái tôi…\”

\”Tôi trêu em ấy? Đến cả bà tôi còn không dám rớ đến, tôi nào có gan trêu em ấy.\”
\”Tôi chỉ dám ngồi một chỗ ăn hoa quả thôi!\”
\”Vì bà nên tôi phải dây vào mớ lôi thôi này…\” Giang Hải Đào kể khổ, những lời lải nhải trong thang máy còn nhiều hơn nửa tiếng ở nhà ban nãy.

\”Thôi được, vất vả cho ông… ăn xong ông cứ nói có việc bận, phải về trước.\” Dứt lời, Lâm Vận Thanh vùi mặt vào khăn quàng cổ, bước ra khỏi thang máy.

Nhưng bên Trần Cẩn Duyệt thì không biết gì. Cô ngồi trên ghế sofa, tâm trí loanh quanh với cái nắm nay ban nãy với Lâm Vận Thanh, về lời chị vừa nói, về cả mật khẩu nhà.

Là sao kia chứ…

\”Này, Duyệt Duyệt, con thấy Hải Đào thế nào?\” Mẹ Trần lại nở nụ cười trông rất gian, ngồi sáp lại gần Trần Cẩn Duyệt hơn, nói với âm lượng nhỏ nhẹ như thể ngôi nhà này có người thứ ba đang ở, sợ bị nghe thấy.

\”Con thấy anh ấy rất thích ăn hoa quả.\”

\”Ai hỏi con cái đó? Mẹ hỏi con thấy người ta như thế nào!\”

\”Mẹ, làm sao con biết được? Con nói chuyện với anh ấy chưa đến hai câu.\”

\”Vậy lát nữa con quan sát trong bữa cơm xem, mẹ thấy thanh niên này rất tốt. Lúc con ra nước ngoài, con tưởng chị con mượn 300.000 tệ của ai?\”

\”Là sao, mượn của Giang Hải Đào?\” Tay Trần Cẩn Duyệt đang lấy miếng táo thì khựng lại, nhìn mẹ bằng ánh mắt khó tin.

\”Chẳng thế, 300.000 tệ không phải số tiền nhỏ, vừa hỏi đã cho mượn, Thanh Thanh và cậu ấy cũng quen biết nhiều năm, mẹ thấy cậu này khá đáng tin cậy.\”

Trần Cẩn Duyệt không nói gì nữa. Cô cảm thấy não mình đã quá tải, không thể xử lý được nhiều thông tin như vậy sau một đêm mất ngủ. Rốt cuộc Giang Hải Đào là người như thế nào mà cho mượn 300.000 để mình đi du học.

Chẳng lẽ anh ta là con nhà giàu thầm yêu Lâm Vận Thanh đã lâu? Mượn cớ gửi mình ra nước ngoài nhằm để lại tiếng thơm! Nghĩ đến khả năng đó, Trần Cẩn Duyệt hoang mang bức bối, phải tìm Lâm Vận Thanh hỏi cho ra nhẽ mới thoả.

Đến khi Lâm Vận Thanh và Giang Hải Đào xách túi lớn túi nhỏ về nhà, trong đầu Trần Cẩn Duyệt đã tưởng tượng ra đâu đó 800 khả năng, không một cái nào hợp lý.

Trần Phương bước tới định cầm giúp, nhưng Lâm Vận Thanh từ chối: \”Không sao đâu mẹ, hôm nay con sẽ nấu.\” Trần Phương nghĩ bữa ăn này dù sao cũng là cho Giang Hải Đào, để Thanh Thanh xuống bếp cũng được, thế là vui vẻ đồng ý, nói muốn giúp Lâm Vận Thanh một tay, hai người cùng nhau vào bếp, để lại Giang Hải Đào và Trần Cẩn Duyệt ngượng ngạo nhìn nhau trong phòng khách.

Có lẽ Giang Hải Đào thấy khó xử, đĩa trái cây trên bàn trà cũng đã ăn gần hết, thế là lấy điện thoại ra chơi game. Trần Cẩn Duyệt không biết anh ấy đang chơi gì, nhưng cứ như vậy cho im ắng cũng được, Cẩn Duyệt tiếp tục suy nghĩ về những điều vừa bị gián đoạn, bắt đầu nghiên cứu khả năng thứ 801.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.