5 | Khoá vân tay
……
Khi mà hội chứng jet lag đáng nhẽ ra đã được cải thiện kha khá, thì đằng này Trần Cẩn Duyệt trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, cho dù đêm đó cô lên giường từ tận 10 giờ tối.
Kể từ cái hôm mất bình tĩnh với Lâm Vận Thanh trở đi, đã mấy ngày rồi hai người chưa nhìn thấy mặt nhau, cô thường thức giấc vào lúc Lâm Vận Thanh đang làm việc, và lại chìm vào giấc ngủ khi Lâm Vận Thanh về đến nhà.
Không biết Lâm Vận Thanh bận đến thế là thật hay dối, nhiều khi mãi đến đêm khuya chị mới về. Hôm kia cô bị một giấc mơ đánh thức giữa đêm, vẫn vào bếp rót nước như thường lệ, quả nhiên không thấy Lâm Vận Thanh ngồi co ro trong phòng khách giống hôm nọ. Với tâm tư không thể diễn tả bằng lời, cô nhìn sang hướng cửa ra vào, mới biết chị vẫn chưa về nhà.
Ngấm ngầm, cô có cảm giác mình đã sai khi nói những lời đó với Lâm Vận Thanh như một con mèo cáu bẳn. Không rõ chị có buồn hay không, nhưng dù là nghĩ cho bản thân đi chăng nữa, làm vậy có khác nào một trò hề giết thù một ngàn tự hại tám trăm? Lợi lộc chỗ nào?
Huống hồ, Lâm Vận Thanh dù thế nào cũng không phải kẻ \”thù\” đúng nghĩa của cô.
Cùng lắm… chỉ coi như là kẻ thù từng yêu…
Vả lại cô vẫn chưa nghe chính miệng Lâm Vận Thanh giải thích về mối quan hệ với Giang Hải Đào.
Không đúng, đâu phải giải thích, mình là ai cơ chứ, Lâm Vận Thanh nào cần giải thích tình trạng yêu đương của chị cho mình.
Nhưng nếu vì mình mà Lâm Vận Thanh phải làm đến mức có nhà mà không chịu về, ngày nào cũng tăng ca mò mẫm đêm tối ngoài đường, đương nhiên lòng mình chẳng thể dễ chịu.
Thật là một mớ hỗn độn.
Đang nghĩ thì bỗng nghe tiếng cửa \”lạch cạch\” mở ra – người ta đã về.
Không biết vì sao, Trần Cẩn Duyệt chợt căng thẳng mặc dù rõ ràng đang yên đang lành ở trong phòng, không ai làm gì được cô, nhưng cô vẫn vô thức nín thở sợ bị Lâm Vận Thanh phát hiện mình còn thức, như một kẻ biến thái lắng nghe nhất cử nhất động của chị trong bóng tối.
Lâm Vận Thanh cố ý khẽ tay khẽ chân, cất đôi giày cao gót vừa thay rồi chầm chậm đóng cửa tủ giày, còn không quên nhẹ nhàng giơ tay đón lấy chùm chìa khoá xe vừa được treo lên, tránh va chạm với móc chìa tạo ra tiếng leng keng.
Không nán lại trong phòng khách lâu, chị xỏ dép đi thẳng về phòng riêng, vặn khóa đóng cửa, sợ sẽ gây ra tiếng ồn dư thừa. Mãi khi ấy Trần Cẩn Duyệt mới nhớ ra phải hít thở, theo sau là tràng hổn hển không thể khống chế.
[… Mình đang làm gì thế này?] Cô tự oán thầm.
Đúng là một mớ hỗn độn.
Và cứ thế cô nằm mở mắt trong màn đêm tĩnh mịch, có ánh trăng nhạt lọt vào phòng chiếu rọi cơn buồn ngủ chẳng bõ bèn của cô, trong khoảnh khắc, cô bối rối về nơi chốn thực tại hiện giờ.
Đêm tối ở nước ngoài so với đêm tối lúc này có gì khác nhau? So với khoảng cách xa ngàn vạn dặm, Lâm Vận Thanh của bây giờ gần trong gang tấc.
Nhưng, có gì khác không?