41 | Lời bộc bạch (Trần Cẩn Duyệt, I)
……
Đương nhiên tôi ngu đến mức nghĩ bó hồng đó là dành tặng tôi.
Nhưng trong tôi vẫn ôm chút hạnh phúc tự lừa mình dối người, mong rằng đó không phải dành tặng Lâm Vận Thanh, hoặc… hoặc ít ra không đại diện cho một mối quan hệ mới.
Nhưng mẹ rạng rỡ đến mức tôi nhất thời không thể phân biệt là hoa hay nụ cười của mẹ khiến tôi lóa mắt hơn.
Tôi ngồi cạnh Lâm Vận Thanh, quay đầu nhìn chị, nếu không phải vì chị cố ý tránh ánh mắt của tôi, tôi đã suýt nữa tưởng do mình nghĩ nhiều.
Nhưng sao chị lại không dám nhìn em vậy, chị.
Mẹ ngồi xuống nói: \”Duyệt Duyệt nhà ta cũng được tặng hoa à.\”
Tôi thấy thật mỉa mai, đây là hoa tôi tự mình mua, nhưng bó hoa thuộc về tôi đã bị ném xuống đất trong một cuộc tranh cãi cách đây sáu năm, vương vãi khắp sàn, nào còn là hoa bi, chỉ như đám lông gà không hơn.
Người bán hàng nói đúng, hoa bi tượng trưng cho tình yêu của nhân vật phụ, làm nền cho bó hồng đỏ nổi trội hơn cả.
Tôi nuốt chửng cảm xúc của mình, đáp lại tiếng \”Vâng.\”
Trần Phương như không nhận ra có điều gì không ổn, tiếp tục nói: \”Chúng ta thổi nến chúc mừng sinh nhật Duyệt Duyệt trước nhé!\”
Hộp nến đặt cạnh tay Lâm Vận Thanh, chị nghe xong liền cầm lấy hộp, bóc ra.
Tay của chị thật đẹp, thon dài và móng tay gọn gàng. Chị cầm cây nến đơn giản lên – khi vẫn không nhìn tôi – cắm vào chiếc bánh.
Mẹ bắt đầu dẫn nhịp hát chúc mừng sinh nhật tôi, nhưng tôi vội ngăn lại và nói chỉ thổi nến thôi là được. Tôi thấy người bên cạnh không có tâm trạng hát, tôi cũng không có tâm trạng nghe. Thế là mẹ đứng dậy, đứng cạnh công tắc đèn trần, chuẩn bị tắt đèn.
Tay mẹ rất nhanh, cả căn phòng tối như mực trước khi Lâm Vận Thanh đánh diêm. Hai giây trong bóng tối đó, là hai giây thoải mái nhất kể từ khi tôi bước vào căn phòng này.
\”Cạch-\” Que diêm được thắp lên, ánh vàng ấm áp soi sáng khuôn mặt của Lâm Vận Thanh, giống ngọn đèn sàn đã sáng nhiều đêm hôm trước, như thể chị vẫn đang ngồi trên thảm chờ đợi tôi, còn tôi vẫn ảo tưởng về một viễn cảnh được làm lại từ đầu với chị.
Nến cháy, không ngờ thứ phụt lên là ngọn lửa của pháo hoa que, tôi nhắm mắt, chụm tay lại, giả vờ dừng lại năm giây dù không biết nên ước gì – ước Lâm Vận Thanh hạnh phúc, tôi không làm được, mà ước chính tôi hạnh phúc lại càng không còn có thể.
Vậy thì cứ mặc những điều ước sượt qua, dù sao chúng cũng chưa bao giờ thành hiện thực.
Chỉ là em tò mò, Lâm Vận Thanh, trong năm giây em nhắm mắt lại, chị có nhìn trộm em dù chỉ một ánh mắt thoáng qua không? Hay ngay cả lúc đó chị cũng chưa dám?
Tôi thổi tắt nến, tim tôi tắt lịm.
Trần Phương nhanh chóng bật đèn, ánh sáng lại tràn ngập cả căn phòng, cảm xúc của tôi âm thầm rút lui, như làn khói ngọn nến tan.