40 | Biển ánh trăng
……
Đồng hồ báo thức reo vào lúc sáu giờ sáng, Trần Cẩn Duyệt dậy trước chị, ấn tắt chuông.
Cô ngồi dậy cho tỉnh táo, vén viền chăn không cho gió lùa vào, quay đầu lại nhìn Lâm Vận Thanh cũng vừa bị báo thức gọi dậy, trong mắt vẫn là rất nhiều mỏi mệt, hình như đêm qua chị ngủ không ngon.
Cũng phải, từ bốn giờ đến hiện tại mới trôi qua hai tiếng.
Cô sờ lên trán Lâm Vận Thanh, lúc đó chị vẫn chưa tỉnh hẳn, không kịp trốn tránh.
\”Hình như đỡ hơn rồi…\” Cô khàn giọng nói.
\”Ừm.\”
\”Vậy em đi đây.\”
\”Ừm…\” Giọng Lâm Vận Thanh yếu ớt, phát ra âm tiết lười biếng.
Trần Cẩn Duyệt nhìn chị, không hiểu sương mù trong mắt chị là do mơ màng hay do cảm xúc đêm qua tràn lan.
Cô cúi đầu chạm nhẹ lên trán Lâm Vận Thanh, sau đó xuống giường về phòng mình.
Khi tỉnh dậy lần nữa thì đã là 11 giờ sáng, Trần Phương gõ cửa gọi ra ăn cơm.
Tắm rửa xong xuôi, cô tìm thuốc trong một góc bàn ăn, giống như ngày hôm qua, cũng dặn Lâm Vận Thanh nhớ uống thuốc sau khi ăn xong, Lâm Vận Thanh gật đầu, không nói gì.
Trần Phương hỏi: \”Con đã thấy khỏe hơn chưa?\” Nhân tiện gắp chân gà trong bát súp gà ra, cho vào bát Lâm Vận Thanh.
Lâm Vận Thanh mỉm cười và nói đã đỡ hơn nhiều, hôm nay sẽ nghỉ thêm một ngày, ngày mai có thể đi làm bình thường.
Trần Cẩn Duyệt không nói gì, khắp tâm trí chỉ nghĩ đến chuyện ngày kia.
Tình cờ Trần Phương hỏi: \”Duyệt Duyệt, con định đón sinh nhật như thế nào?\”
Cô ngơ ra, như chuyện cất trong lòng đã bị vạch trần. Sau một lúc im lặng mới nói: \”Đón ở nhà, cả nhà mình ăn cùng nhau bữa cơm là được.\”
\”Được đấy, thế mẹ sẽ nấu một bữa thật ngon.\” Trần Phương vui vì đã nhiều năm chưa có cơ hội tổ chức sinh nhật cho con gái.
Lâm Vận Thanh từ tốn cầm đũa tách thớ thịt đùi gà đã nấu nhừ, giống như tối qua, cũng không phản hồi bất cứ điều gì về chủ đề đang bàn.
\”Chị có thời gian không? Có phải tăng ca không?\”
Trần Cẩn Duyệt nhìn chị, ai ngờ Trần Phương lại ngắt lời: \”Ôi dào, sinh nhật của con vào ngày đặc biệt, Thanh Thanh, nếu con bận việc khác thì cứ làm đi, không sao đâu.\”
Nghe vậy, Trần Cẩn Duyệt cảm thấy không thoải mái. Cô đặt đũa xuống, không hề nhẹ, đụng vào bát sứ phát ra một tiếng vang giòn. Ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang hục hặc khó chịu cho ai xem.
Lâm Vận Thanh khựng lại, nói nhỏ: \”Mẹ, con không có việc gì khác, chúng ta cùng nhau tổ chức sinh nhật cho Tiểu Cẩn đi.\”
Cô nói mà không hề nhìn người bên cạnh lấy một cái, Trần Cẩn Duyệt sau khi nhận được lời đồng ý cũng không suy nghĩ nhiều thêm, chỉ nghĩ chị vẫn ốm nên tinh thần chưa khoẻ.