[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 4: Đuôi tóc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 4: Đuôi tóc

4 | Đuôi tóc

……

Bắt đầu từ khi Trần Cẩn Duyệt có thể nhớ được, trong cuộc sống của cô đã hiện hữu người có tên Lâm Vận Thanh. Cô gọi là chị Lâm Vận Thanh, trong ký ức, cô chơi cùng chị nhiều hơn là với mẹ, mẹ thường bận vất vả tối mặt tối mũi. Không biết những người không có chị lớn lên như thế nào, bởi nếu thiếu vắng Lâm Vận Thanh, rất nhiều chi tiết trong cuộc đời cô sẽ trống rỗng, cho dù có mặc sức tưởng tượng cũng không hình dung nổi sẽ ra sao.

Nhưng Lâm Vận Thanh đã lớn lên như thế nào? Cô không biết gì cả, đôi khi cô nghĩ hay là Lâm Vận Thanh vừa sinh ra đã là một người lớn sẵn.

Lớn thêm một chút, cô tò mò hỏi mẹ, tại sao chị họ Lâm mà con lại họ Trần? Mẹ nói vì chị lấy theo họ bố, còn con lấy theo họ mẹ, nhưng chị nào cũng là chị, không có gì khác biệt.

Sau này cô mới biết mẹ mình cũng là mẹ của Lâm Vận Thanh, nhưng bố của Lâm Vận Thanh chỉ thuộc về riêng Lâm Vận Thanh.

Hồi nhỏ Trần Cẩn Duyệt không thích chị gái. Có quá nhiều người thích chị ấy, chẳng cần đến cô làm gì, thiếu cô chợ vẫn đông.

Kể cả mẹ cũng thiên vị chị ấy, hay khen chị ấy ngoan ngoãn khiến người ta mát ruột. Đương nhiên Cẩn Duyệt không phục, tâm lý nổi loạn dấy lên, lớn dần theo từng ngày, lớn hơn cả món bánh bao mà Lâm Vận Thanh hấp cho cô mỗi sáng thức giấc. Cô luôn muốn ăn hiếp Lâm Vận Thanh, muốn phá vỡ vẻ ngoài trầm tĩnh và điềm đạm của chị, kéo chị vào cõi trần người tục nơi cô sống.

Khi vui thì cô gọi Lâm Vận Thanh là \”Chị Thanh Thanh\”, khi giận dỗi thì gọi thẳng tên \”Lâm Vận Thanh\”, không hề giống một cô em gái nhỏ hơn 6 tuổi chút nào, thế mà Lâm Vận Thanh chưa bao giờ biết giận là gì, nhưng nếu bất cẩn để mẹ nghe thấy chắc chắn cô sẽ không thoát đi đâu được một trận mắng nhớ đời, trong cô lại càng khơi dậy thôi thúc muốn bắt nạt Lâm Vận Thanh.

Khi còn học tiểu học, Trần Cẩn Duyệt rất ham chơi, cậy mẹ không biết, tan học cô không về thẳng nhà mà lêu lổng khắp mọi ngõ nẻo phố phường, chia một xiên thịt thăn chiên ngập dầu mua bằng vài đồng tiền tiêu vặt cùng các bạn trong một khoảng sân ngập tiếng rao hàng rong.

Ngẩng đầu nhìn những sợi dây điện cũ giăng chằng chịt, có làn khói bếp mịt mù bốc lên từ ô cửa sổ nhà ai, hun màu trời chuyển sang sắc vàng cháy. [Đến giờ làm cơm tối rồi đây], cô thầm nhếch nụ cười xấu xa đầy mong chờ.

\”Cười cái gì, Trần Cẩn Duyệt?\” Nhậm Tiểu Tiểu lắc vai Cẩn Duyệt, sốt trên xiên thịt lem nhem khắp mặt cô bạn, Trần Cẩn Duyệt ghét bỏ, lấy giấy ăn từ trong cặp sách ra: \”Lau đi, khó coi chết mất.\”

\”Ồ…\” Nhậm Tiểu Tiểu không còn lạ gì Trần Cẩn Duyệt, nhận lấy khăn giấy chùi khắp mặt.

\”Ê ê ê, chị cậu đến kìa.\” Nhậm Tiểu Tiểu mắt thì nhìn Cẩn Duyệt, mặt thì giấu sau khăn giấy, liên tục ra hiệu về hướng đầu ngõ, vừa không dám quá lộ liễu, vừa lo người ngồi đối diện không phát hiện ra đằng kia.

Trần Cẩn Duyệt nhìn về phía cuối con hẻm, quả nhiên là Lâm Vận Thanh – trong bộ đồng phục học sinh chưa kịp thay.

Đồng phục chưa thay, nhưng không thấy cặp sách đâu, chắc là vừa đi tự học về đã không thấy em, vội vàng ra ngoài tìm em.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.