[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 34: Mưa bụi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 34: Mưa bụi

34 | Mưa bụi

……

Trần Cẩn Duyệt chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại yêu mùa đông ở thành phố Hải Thành đến thế.

Hơn mười tiếng trước, Trần Phương trợn tròn mắt hỏi cô bị chập dây thần kinh nào, cô ôm mẹ không buông, ban đầu nhõng nhẽo kêu Nam Thành chán quá, biển lớn cát mịn, trời xanh mây trắng, ngắm mấy ngày liên tiếp chán lắm rồi, sau đó xúc động hỏi mẹ, lẽ nào mẹ không muốn đánh mạt chược sao?
Cuối cùng là lươn lẹo, nói sau mùng 2 đã hết kế hoạch, cũng không biết đi đâu. Mẹ cũng biết đấy, Nam Thành làm gì có điền chùa.

Bị lải nhải nhiều quá hết chịu nổi, cuối cùng Trần Phương cũng gật đầu trước logic tướng cướp của con gái.

Sau đó, Trần Cẩn Duyệt vội vàng nằm xuống, lập tức đổi vé máy bay về ngay lúc 9 giờ sáng ngày mùng 2 Tết vì sợ mẹ sẽ đổi ý.
Người trước giờ ghét phải dậy sớm không còn tâm trí đâu mà ngủ nướng thêm.

Lúc này họ đang ngồi trên taxi từ sân bay trở về nhà. Thời tiết Hải Thành không dễ mến bằng Nam Thành, không chỉ lạnh, mà còn mưa phùn rả rích. Cần gạt nước dần dần khiến tầm nhìn đằng trước trở nên rõ ràng hơn, rồi lại đợi những hạt mưa tiếp theo lặng lẽ rơi, không biết chán và cũng chẳng ngại mệt.

Cũng đâu đến nỗi khó chịu.

Cô không nói cho Lâm Vận Thanh biết mình đã về, vừa muốn đi thăm nhưng lại sợ làm phiền chị, vừa muốn cho chị một bất ngờ. Đang là giờ ăn trưa, tâm trạng cô vui như sắp đến một bữa tất niên đông đủ đúng nghĩa.

Trần Cẩn Duyệt kéo vali, bước ra khỏi thang máy trước cả Trần Phương, ngón cái ấn vào rãnh dấu vân tay trước cửa, vang lên tiếng ổ khóa cơ quen thuộc \”Cạch\”, ấn nhẹ tay nắm cửa xuống – cuối cùng cũng về đến nhà.

Cô đẩy cửa bước vào, ngó đầu nhìn trái nhìn phải, thứ lọt vào mắt đầu tiên là đôi dép của Lâm Vận Thanh cạnh tủ giày, tiếp đó là chiếc vali được dựng trong phòng khách, lặng lẽ dựa vào thành tay vịn của ghế sofa.

Không ở đây?

Thay giày bước vào phòng, khi ngang qua bếp cũng ngó vào, không thấy.

Không bỏ cuộc, cô gõ cửa phòng chị \”Cộc cộc…\” vẫn không ai đáp lại.

Mất hứng, Trần Cẩn Duyệt về giường mình ngồi, chân đá vào vali, bánh xe nhạy đến mức lăn mãi cho đến khi va vào tủ quần áo mới ngưng.

Trần Phương đi tới, hỏi trưa nay muốn ăn gì.

\”Có gì ăn nấy, ăn gì cũng được.\”

Trần Phương liếc xéo con gái: \”Có ăn mì trứng không?\”

\”Có ạ.\”

Nói xong, Trần Cẩn Duyệt ngã xuống giường ngay, lấy điện thoại ra, lưỡng lự có nên gửi tin nhắn hỏi chị đang ở đâu không?

Sau đó nghĩ lại, hay là ăn xong sẽ gọi điện thẳng cho chị, đi tìm chị nhỉ?

Mì đã xong, Trần Phương gọi con gái ra ăn, Trần Cẩn Duyệt nằm trên giường suýt ngủ quên, bị mẹ bực bội đánh thức.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.