[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh – Chương 33: Thuỷ triều – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Ánh Trăng Không Chiếu Tới – Đông Dạ Tinh - Chương 33: Thuỷ triều

33 | Thủy triều

……

\”Alo, mẹ.\”

\”Hả? Duyệt Duyệt, dậy rồi à.\” Trần Phương vẫn nằm trên ghế bãi biển giống tư thế ngày hôm qua, chỉ là lần này không ngủ quên.

\”Mẹ đang ở đâu?\”

\”Đang ở bãi biển dưới tầng.\” Vừa nói Trần Phương vừa đứng dậy xỏ dép, vừa co chân lại do bị bỏng cát phơi dưới nắng gắt.

Nghe vậy, Trần Cẩn Duyệt thở phào nhẹ nhõm. Lúc cô tỉnh dậy đã là hai rưỡi chiều, luống cuống bò dậy đi tìm mẹ, cả căn phòng to như thế, không có Lâm Vận Thanh, cũng không thấy mẹ đâu.

\”Muộn thế này mà sao mẹ không gọi con?\”

\”Ơ kìa, thấy con ngủ ngon quá nên mẹ không làm phiền còn gì?\”

\”Mẹ ăn trưa chưa?\” Trần Cẩn Duyệt chép miệng.

\”Chưa.\”

\”Thế bây giờ mẹ về đi, đi chợ với con.\”

\”Đây, đây.\” Trần Phương nhấc chân giũ cát trong dép, đi về khách sạn.

Bầu không khí trong chợ Tết ở Nam Thành không sôi động bằng màn pháo hoa đêm qua, người qua lại không nhiều, trái lại, mọi nẻo đường xá, ngõ hẻm chằng chéo đan xen đều đã được mở rộng đâu ra đấy, quy hoạch thành một tuyến đường đi bộ hoàn chỉnh.

Vừa đến cổng chợ, có một tình nguyện viên đưa tận tay cho họ một tập rờ rơi. Trần Cẩn Duyệt lật qua, trên đó là giới thiệu ngắn gọn về các hoạt động của chợ và liệt kê các địa điểm dán tem khác nhau, hệt một cuốn album sưu tập tem nhỏ, đi đến đâu đóng dấu đến đó, như thế lúc đi hết sẽ đóng kín cả cuốn.

\”Ai cũng được nhận một cuốn sổ sưu tập tem đấy ạ, hai chị muốn bao nhiêu cuốn?\”

Trần Phương không ham những thứ này của giới trẻ, đang định nói một cuốn là đủ thì bỗng cô con gái nói: \”Cho mình hai cuốn, cảm ơn.\”

Trần Phương liếc nhìn, Trần Cẩn Duyệt lấy một cuốn, một cuốn còn lại dúi vào tay mẹ: \”Một cuốn hay hai cuốn cũng là đóng dấu, lấy thêm một cuốn về nhà cho chị.\”

Tình nguyện viên đi phía sau tiếp tục giới thiệu với những vị khách du lịch khác, Trần Cẩn Duyệt cầm tờ rơi quảng cáo lên, lật qua, nhìn thấy một cửa hàng khá ấn tượng.

Cô nắm tay mẹ, hỏi mẹ có muốn ăn lẩu gà dừa không? Trần Phương nói được, dạo này ăn hải sản suốt, đổi khẩu vị đi.

Chỉ là không biết bữa lẩu lúc 3:30 này là bữa trưa hay bữa tối, hay chỉ như bữa trà chiều ở Nam Thành.

Quán ăn giờ này vắng không một bóng người. Trần Cẩn Duyệt vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, đã có nhân viên phục vụ bê vài chiếc đĩa nhỏ tới, giúp họ trộn nước chấm.

\”Hai vị có kiêng đồ gì không?\”

Trần Cẩn Duyệt thấy không có rau mùi, lắc đầu.

Người phục vụ khéo léo trộn nước tương, gừng cát, ớt chỉ thiên và quất với nhau, làm hai đĩa nước chấm rồi đặt trước mặt hai người. Trần Cẩn Duyệt thấy mới lạ, lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.